Showing 31 Result(s)
Hệ thống anh dũng chịu chết

[HTADCC] Thế giới 3 – Chương 31

Em là tín ngưỡng của ta

Edit: Sidd; Beta: Leslie

Thượng Khả tựa vào gối nhắm mắt nghỉ ngơi, vết thương đã được băng bó lại, cũng đã thay một cái áo sơ mi trắng khác, vạt áo khẽ mở, nửa đóa Thương Khung Xích Viêm như ẩn như hiện dưới lớp áo của cậu, vài sợi tóc dài rũ xuống tản mác trên chăn.

Đề Lạc vân vê một lọn tóc dài của cậu, chợt nói:

– Thượng Khả, đợi đến khi phong ấn hoàn thành, em hãy sống cùng với ta nhé? Để cho ta chăm sóc em.

Thượng Khả mở mắt ra, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Đề Lạc, cười cười:

– Tôi có thể tự chăm sóc cho mình.

– Em biết rõ ý của ta kia mà. – Ánh mắt Đề Lạc cháy bỏng, mơ hồ âm ỉ một ngọn lửa lay động.

– Đề Lạc, ngài cũng đừng quên ngài là Vương tử. – Thượng Khả cúi đầu nhìn Phốc Phốc đang ngủ sát bên mình.

– Lúc trưởng thành, ta đã từ bỏ quyền kế vị rồi, bây giờ ta chỉ là một hoàng tộc bình thường mà thôi. – Đề Lạc nghiêm túc nói – Tuy ta không thể cho em một danh phận chính thức nhưng ta xin thề rằng cả đời này trong lòng ta chỉ có duy nhất một mình em.

Trong lòng Thượng Khả cảm thấy xúc động, hình như ở thế giới nào thì người đàn ông này cũng đều phải lòng cậu. Rõ ràng không có ký ức nhưng hắn luôn có thể bắt được cậu trong biển người mênh mông, sau đó giao cả trái tim cho cậu bất chấp giới tính, bất chấp thân phận, thâm tình đến mức khiến đối phương khó có thể cưỡng lại.

Thượng Khả biết mình cũng có chút động lòng, rất muốn tiến tới một tình yêu không màng cấm kị cùng với hắn. Thế nhưng, trước khi hoàn thành xong ba nhiệm vụ, cậu không thể hứa hẹn với hắn bất cứ điều gì.

– Xin lỗi, tôi không thể nhận lời ngài được. – Một bữa tiệc mỹ vị đã đặt sẵn trước cái bụng đói của cậu rồi, nhưng cậu chỉ có thể dứt khoát từ chối.

– Là vì thân phận hay vì giới tính của ta? – Ánh mắt của Đề Lạc đặt trên khuôn mặt Thượng Khả, quét một lượt từ đôi môi xuống cằm, hầu kết rồi đến xương quai xanh của cậu.

– Không phải. – Thượng Khả trả lời. – Là vì thân phận của tôi, cũng vì giới tính của tôi nữa. – Là một người đàn ông tìm chết chuyên nghiệp, cậu nghĩ bản thân mình nhất định phải vứt bỏ cái tên tra nam “tử thần” này, sau đó mới có thể xà nẹo với những thanh niên đầy triển vọng khác được. (Tử thần: Tra nam? Có tin bây giờ ta cho mi ngủm củ tỏi luôn không?)*

(*): Những chỗ trong ngoặc kép này hoàn toàn là lời tác giả, không phải của mị thêm vào đâu nha -3-

– Thân phận thì không thể nào thay đổi được. – Đề Lạc cúi người, ôm eo Thượng Khả, kề bên môi cậu khẽ nói. – Nhưng giới tính thì có lẽ sẽ khắc phục được một chút.

Lời nói biến mất giữa cánh môi, đầu lưỡi nóng bỏng thâm nhập vào trong quấn quýt dây dưa.

– Đừng nhúc nhích. – Đề Lạc ngăn hành động muốn tránh né của Thượng Khả, khàn khàn nói – Coi chừng làm ồn đến Phốc Phốc.

Lúc Thượng Khả còn đang chần chừ, đôi môi Đề Lạc đã lướt qua cái cằm rồi rơi xuống hầu kết của cậu, sau đó tiếp tục đi xuống phía dưới…

– Đề Lạc! – Thượng Khả thấp giọng trách – Ngài đi quá xa rồi đó.

Đề Lạc ngẩng đầu lên từ ngực Thượng Khả, nhìn vào con ngươi đang dao động của cậu, khóe miệng mang theo ý cười:

– Thượng Khả, em cũng đâu phải là không có chút cảm giác nào với ta đâu.

Tui chống cự đã rất cực khổ rồi, phiền anh đừng có tới dụ dỗ tui nữa được không??

Thượng Khả sầm mặt, nỗ lực nặn ra biểu cảm nghiêm túc.

Đề Lạc nghiêng người dựa bên cạnh Thượng Khả, giúp cậu kéo tấm chăn đã trượt xuống thắt lưng lên, dịu dàng nói:

– Yên tâm, dù ta có muốn làm gì thì ở đây cũng không phải nơi thích hợp.

Thượng Khả lườm hắn một cái, thân thể cũng thả lỏng, sau đó xoay lưng về phía Đề Lạc, ôm Phốc Phốc ngủ.

Đề Lạc nhìn hai người ôm nhau ngủ say, hồi lâu sau vẫn không dời mắt…

Chi đoàn của Kassi tiếp tục cuộc hành trình, trên đường lại gặp thêm vài chi đoàn khác. Đúng như những gì Phillip nói, không có chi đoàn nào là hoàn toàn không bị tổn hại. Chi đoàn này cũng không ngoại lệ, tất cả đều đã bị nhiễm ma chướng, tình trạng có nặng có nhẹ.

Dù Thượng Khả đã nỗ lực hết mình nhưng cũng chỉ có thể cứu được rất ít người, đến cuối cùng, cậu gần như không thể bước đi nổi, Đề Lạc phải ra lệnh nghiêm cấm cậu không được cứu người nữa.

Năm ngày sau, số lượng người trong chi đoàn đã lên đến hơn sáu mươi, đồng thời cũng thành công đến được trung tâm của Chiểu Trạch Thâm Uyên.

Cuối cùng, mọi người cũng may mắn được nhìn thấy cây ma quỷ quấy nhiễu Đại Lục suốt mấy ngàn năm này ở khoảng cách gần như vậy.

Nó cao khoảng hơn một trăm mét, thân cây to ước chừng hơn năm mươi mét, cần khoảng ba mươi người mới có thể ôm trọn, cành khô đan xen kéo dài tựa như một cây dù lớn đang bung mở. Lá của nó ngưng tụ từ những đám ma khí, giống như ma trơi đen kịt đang thiêu đốt hừng hực.

Ai nấy đều có cảm giác như bản thân mình đang đứng giữa địa ngục, trước mắt chỉ có bóng tối, ngoại trừ ma khí nồng nặc ra thì không còn thứ gì khác nữa.

Uy áp từ cây ma quỷ khiến mọi người cảm thấy khó thở, tinh thần hỗn loạn, hai chân giống như bị đóng băng cứng ngắc, không thể nhúc nhích nổi. Sợ hãi, lạnh lẽo, thống khổ, áp lực… bao trùm lên hầu hết tất cả mọi người.

Bọn họ dần cảm thấy hoảng sợ, cứ như là đang lâm vào cơn ác mộng kéo dài vô tận mà không có cách nào phản kháng.

Hơn bảy mươi người nhưng chỉ có vỏn vẹn hai ba người là miễn cưỡng duy trì được một chút tỉnh táo.

Thượng Khả nắm tay Đề Lạc, hấp thụ ma khí trong cơ thể hắn đồng thời nhắc nhở:

– Pháp Tắc Tinh Thạch.

Đề Lạc ổn định tinh thần, móc từ trong túi ra một viên đá thủy tinh trong suốt.

Phải có ít nhất ba viên Pháp Tắc Tinh Thạch mới có thể cấu thành một kết giới.

Thượng Khả lại hấp thụ ma khí cho Kassi, thêm cả chuyên gia làm vườn Sinbi vì trong tất cả những người có mặt ở đây, ông ta là người thoát khỏi ma chướng sớm nhất, vừa đủ người để tạo ra một kết giới.

Ba người cầm Pháp Tắc Tinh Thạch trong tay, tập trung truyền lực tín ngưỡng của mình vào trong viên đá.

Pháp Tắc Tinh Thạch từ từ phát ra ánh sáng trắng trong bóng tối sâu thẳm, trông như những con đom đóm nhỏ xíu lập lòe bất định.

Dưới tia sáng chiếu rọi, không ít người hồi phục lại tinh thần, họ khó khăn lấy ra Pháp Tắc Tinh Thạch của mình, cùng thắp sáng thêm cho đội ngũ tinh thạch.

Phillip, Max, Amy, Joey… Theo từng viên tinh thạch được thắp sáng, ánh sáng của lực tín ngưỡng cũng ngày càng rực rỡ lung linh.

Tuy hiện giờ Thượng Khả chỉ tìm được bốn trong bảy dũng sĩ phong ấn cây ma quỷ nhưng lần này lại có thêm được rất nhiều sự trợ lực mới. Lực tín ngưỡng của bọn họ có thể kém hơn bảy dũng sĩ nhưng khi hợp lực lại thì có lẽ sẽ phong ấn được cái cây ma quỷ này.

Có điều, vì dọc đường đều nhận được sự bảo vệ của Thượng Khả nên đa số mọi người đều không có sự thử thách và rèn luyện đối với ma khí. Hôm nay, đột nhiên đứng ở cội nguồn ma khí như vậy, gần như trong chớp mắt tất cả mọi người đều bị nhiễm ma chướng, hơn nữa còn ở mức độ nặng.

Bọn họ lần lượt biến thành sứ đồ hạ cấp, hoàn toàn mất đi lí trí của mình, trực tiếp tấn công người bên cạnh.

Chuyện mà Thượng Khả lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra.

Đề Lạc lập tức dừng truyền lực tín ngưỡng, hô to với những người khác:

– Kassi, các cậu tiếp tục phong ấn cây ma quỷ, ta phụ trách bảo vệ an toàn cho mọi người.

Hắn rút vũ khí ra đứng chắn trước đám người Kassi, đồng thời nói với Thượng Khả:

– Ở sát bên ta, không được đi quá xa.

Thượng Khả ôm Phốc Phốc gật đầu.

Ma khí hệt như dịch bệnh lây lan với tốc độ rất nhanh, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đã nuốt chửng một nửa chi đoàn.

Đề Lạc dẫn theo bốn năm người kịch chiến với một đám người đang phát điên vì bị nhiễm ma chướng. Tiếng kêu rên, tiếng đao kiếm, tiếng rống giận… đủ loại âm thanh hỗn loạn đan xen.

Thượng Khả nhìn khắp bốn phía, hiện tại có mười ba người đang thắp sáng Pháp Tắc Tinh Thạch, mà phong ấn cây ma quỷ cần khoảng 5 tiếng đồng hồ nữa. Với sức mạnh của đám người Đề Lạc, đối phó với mấy chục người cũng không thành vấn đề. Thế nhưng, trong bóng tối chắc chắn vẫn còn những sứ đồ hạ cấp khác đang ẩn nấp, cây ma quỷ sẽ không thể nào để cho con người đặt phong ấn lên nó được.

Sứ đồ ma quỷ trên Đại Lục này cho dù không tới một vạn thì cũng phải tới năm nghìn, những người bị nhiễm ở giai đoạn đầu và giai đoạn giữa thì càng không đếm xuể. Tuy rằng không có khả năng cây ma quỷ sẽ triệu hồi hết ngần ấy người tới đây nhưng số lượng mấy trăm người thì vẫn có thể.

Chỉ còn một bước nữa là hoàn thành nhiệm vụ rồi, Thượng Khả tuyệt đối không muốn thất bại trong thời khắc quan trọng này.

Cậu đi tới phía sau Joey, gỡ đàn hạc từ trên lưng hắn xuống.

Joey đang tập trung cao độ vào Pháp Tắc Tinh Thạch, hoàn toàn không để ý gì sau lưng mình cả.

Thượng Khả cầm đàn hạc ngồi xếp bằng, ngẩng đầu nhìn về phía Đề Lạc đang chiến đấu. Cậu im lặng trong chốc lát, sau đó lấy một viên Pháp Tắc Tinh Thạch ra giao cho Phốc Phốc ở bên cạnh, dặn dò:

– Phốc Phốc, con nắm chặt nó không được buông tay, có biết không?

Phốc Phốc cầm tinh thạch, gật đầu thật mạnh.

Thượng Khả cười cười xoa đầu nhỏ của cô bé, sau đó đặt tay lên dây đàn, chậm rãi khảy…

Chợt nghe thấy tiếng đàn quen thuộc, Đề Lạc quay đầu lại, quả nhiên trông thấy Thượng Khả đang ôm đàn hạc ngồi ở cách đó không xa khảy đàn.

– Chết tiệt! – Ánh mắt Đề Lạc lóe lên lửa giận. Người này điên rồi sao? Trong cội nguồn ma khí lại đi hấp thụ ma khí, cho dù lực tín ngưỡng của cậu có mạnh bao nhiêu thì cũng không thể áp chế nổi lượng ma khí khổng lồ như vậy!

Thế nhưng, hiện tại hắn đã không cách nào ngăn cậu lại được nữa, ngày càng có nhiều sứ đồ từ bốn phương tám hướng lao tới, tình thế lúc này của bọn họ đang vô cùng lâm nguy.

Con ngươi đỏ tươi của Đề Lạc lóe lên tia tàn khốc, hắn dẫn theo trường kiếm uy vũ sáng chói, tựa như mãnh thú phóng tới kẻ thù, trong tiếng đàn du dương êm dịu cùng phổ ra một vũ khúc trường kiếm máu tanh.

Đôi mắt Thượng Khả chảy ra những giọt lệ tối sẫm, ma khí quấn bện quanh người, cả thân thể giống như bị vùi trong ngọn lửa màu đen. Da thịt vốn trắng nõn giờ phút này càng thêm trắng đến phát sáng, đôi môi đỏ tươi như máu, mái tóc dài dù không có gió nhưng vẫn lay động tung bay, thoạt nhìn tựa như thần chi tới từ địa ngục, xinh đẹp diễm lệ mà quỷ mị yêu tà.

Từng nốt nhạc mang theo lực tín ngưỡng của Thượng Khả chậm rãi dẫn dắt ma khí trên cơ thể mọi người vào trong cơ thể cậu, tạo nên những dòng chảy ánh sáng lấp lánh trong đêm đen.

Hai mắt Thượng Khả đã bị bóng tối bao phủ hoàn toàn, tóc cũng giống như ma trơi đang bốc cháy, những giọt lệ màu đen lăn qua gò má trắng nõn của cậu, rơi xuống không trung, hóa thành một đóa sương mù rồi lập tức tiêu tan.

Những người bị nhiễm ma chướng từ từ khôi phục lại lí trí còn những người đã biến thành sứ đồ cũng lần lượt lâm vào hỗn loạn.

Lực lượng của Đề Lạc càng lúc càng lớn, tình hình tồi tệ cũng dần được xoay chuyển.

Tiếng đàn vẫn còn tiếp tục, lúc thì nhẹ nhàng êm ái, lúc thì réo rắt thâm trầm. Trong khúc nhạc vang vọng, ma khí chung quanh cũng dao động điên cuồng, va chạm kịch liệt với lực tín ngưỡng mà mọi người ngưng tụ.

Đúng lúc này, trong bóng tối thình lình nhảy ra hàng chục bóng người. Những tên này thân thủ nhanh nhẹn, sức mạnh cường đại, tất cả đều là sứ đồ cấp vương. Bởi vì bị chúng tập kích bất ngờ, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, Pháp Tắc Tinh Thạch đã bị dập tắt ba viên.

Ma khí trong cơ thể sứ đồ cấp vương rất mạnh nên tiếng đàn của Thượng Khả không có tác dụng gì mấy đến bọn chúng, mọi người lại rơi vào hiểm cảnh lần thứ hai.

Thượng Khả chậm rãi giương mắt lên, sương đen trong mắt bắt đầu chuyển động, ngón tay khuấy đảo dây đàn lướt đi thần tốc, từng đợt âm thanh dồn dập mãnh liệt giống như sóng biển cuộn trào.

Thời khắc này, trong đầu Thượng Khả chỉ có một ý niệm duy nhất: Có chết cũng không thể để phong ấn thất bại!

Lực tín ngưỡng trong tiếng đàn chợt tăng vọt, lao thẳng về những sứ đồ cấp vương giống như một cơn lốc cuốn phăng tất cả.

Kẻ địch lập tức ý thức được sự uy hiếp từ Thượng Khả, có mấy tên đã tách ra bỏ chạy. Đề Lạc dịch đến trước người Thượng Khả trong nháy mắt, nâng kiếm chắn ngang, không cho phép bất cứ ai tới gần một bước.

Thời gian trôi qua từng chút từng chút một, thi thể trên mặt đất cũng ngày càng nhiều, không khí ngập ngụa mùi máu tanh nhưng ma khí thì đã giảm bớt, thế giới vốn đang tăm tối cũng dần xuất hiện ánh sáng.

Chẳng mấy chốc mà phong ấn sắp hoàn thành, nhưng mười viên Pháp Tắc Tinh Thạch còn lại đột nhiên bị dập tắt bốn viên.

Để phong ấn cây ma quỷ cần phải có ít nhất bảy loại lực tín ngưỡng, nếu chỉ có sáu loại thì không thể nào hoàn thành phong ấn được. Ma khí vốn đang dần giảm bớt lại cuồn cuộn dâng lên, lực phản phệ suýt chút nữa khiến cho sáu người cuối cùng thất thủ.

Không được sao? Trong mắt mọi người dần xuất hiện sự tuyệt vọng.

Không! Vẫn còn hi vọng.

Tiếng đàn của Thượng Khả vẫn chưa dừng lại.

Mọi người nhìn theo tiếng nhạc, họ kinh hãi phát hiện cả người Thượng Khả đã bị ma khí bao bọc, thân hình giống như ảo ảnh trong nước nhập nhoạng mơ hồ, duy chỉ có cây đàn hạc đang lóe ra tia sáng tín ngưỡng và năm ngón tay máu tươi nhễ nhại là còn có thể nhìn thấy rõ.

Trên cây đàn vàng kim, ngón tay của Thượng Khả máu thịt lẫn lộn thấm ướt cả dây đàn. Nhưng dù vậy, cậu vẫn không ngừng khảy, tiếng đàn vẫn cứ chảy trôi lay động lòng người như vậy.

Mọi người chỉ cảm thấy mắt mình chua xót, không nhịn được rơi lệ. Tất cả những người ở đây, không một ai đau đớn hơn cậu cả.

Cậu không bỏ cuộc thì bọn họ có tư cách gì mà bỏ cuộc chứ?

Bọn họ tập trung tinh thần một lần nữa, ánh sáng của lực tín ngưỡng chợt bùng lên lấp lánh.

Đề Lạc nhìn Thượng Khả, hai mắt xót đau, hắn đã biết được tín ngưỡng của Thượng Khả là gì rồi.

Đó chính là: Hy sinh!

Hy sinh càng lớn, lực tín ngưỡng càng mạnh.

Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao cậu không mảy may sợ hãi trước ma khí, bởi vì mỗi một lần cậu chống lại nó thì bản thân đã ôm quyết tâm là sẽ hy sinh rồi.