Mối tình đầu

[MTĐ] Chương 65

Edit: Giả Tiên Sinh; Beta: Leslie.

Sau khi giặt đồ xong, Quan Tử Sơn xuống lầu mở của tiệm. Lúc Tiểu Kiều đến, cô nhìn anh một lúc lâu, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.

– Muốn nói gì nói nhanh đi. – Dường như không chịu nổi ánh mắt nóng hừng hực của Tiểu Kiều, Quan Tử Sơn dứt khoát hỏi.

Do dự một buổi trời, Tiểu Kiều mới bước đến bên cạnh anh và nói:

– Ông chủ à, gần đây tâm trạng của anh rất tốt nhỉ?

– Cũng tàm tạm. – Quan Tử Sơn nhẹ nhàng mỉm cười.

Nhìn chằm chằm Quan Tử Sơn hồi lâu, Tiểu Kiều mới cảm thán ra một câu:

– Mỗi ngày nhìn thấy vẻ mặt yêu đương hạnh phúc ngọt ngào của anh, một chó độc thân như em sắp bị lóa đến mù mắt chó luôn rồi đó. – Nói xong, cô còn trưng ra bộ mặt “Thói đời ngày nay, lòng người dễ đổi thay” rồi lắc đầu đi làm việc.

Chờ Tiểu Kiều đi xa, Quan Tử Sơn vừa sờ sờ miệng mình vừa lẩm bẩm:

– … Rõ như vậy sao?

Việc buôn bán hôm nay không tệ lắm, Quan Tử Sơn bận rộn đến tận trưa. Lúc anh định ngồi xuống uống miếng nước, nghỉ ngơi một chút thì chuông cửa báo có khách đếnlại vang lên.

Theo phản xạ, Quan Tử Sơn xoay đầu lại, nở cười một nụ cười xã giao về phía cửa, ngay sau đó anh ngây ngẩn cả người.

Một cô gái đẩy cửa bước vào, cô mặc một bộ váy trắng, mái tóc đen dài xõa ngang vai, mỉm cười tựa như một đóa hoa bách hợp, thanh thuần lại sạch sẽ.

Không thể không thừa nhận, dù Quan Tử Sơn không thích con gái nhưng khi gặp lại Bạch Hà một lần nữa thì anh  vẫn cảm thấy cô cùng kinh ngạc.

Quan Tử Sơn mở tiệm bánh ngọt, ngày ngày đều gặp vô số em gái xinh đẹp nhưng có lẽ chẳng mấy ai có được khí chất như Bách Hà. Ánh mắt cô sạch sẽ lại trong sáng, tinh thuần đến mức gần như không nhiễm khói lửa nhân gian. Thế nhưng, đó cũng không phải loại ánh mắt không rành thế sự, đơn thuần và ngây thơ mà là một loại bình tĩnh nhưng cũng không kém phần trong suốt.

Bạch Hà chính là kiểu người lấy khí chất thắng nét đẹp, trước kia là vậy, hiện tại cũng thế. Quan Tử Sơn trộm nghĩ rằng nếu anh không thích nam thì có lẽ anh sẽ thích một cô gái như Bạch Hà, đáng tiếc… trên đời không có nếu như.

Tiểu Kiều cũng chú ý tới vị đại mỹ nhân vừa đẩy cửa vào này. Dù cũng được xem là một cô gái thanh tú nhưng khi thấy Bách Hà, Tiểu Kiều vẫn nhịn không được mà ngây người ra. Trên đời này có một loại phụ nữ đẹp kiểu từ tận sâu bên trong mà toát ra ngoài, đẹp đến không thể tranh giành, đẹp đến không để cho người khác nổi lên nửa phần ghen tỵ, mà Bạch Hà chính là một mỹ nhân như vậy.

Bạch Hà vào tiệm nhưng không vội vã chọn bánh ngọt mà nhẹ cười với Quan Tử Sơn:

– Đã lâu không gặp.

Vừa nhìn là Quan Tử Sơn đã biết Bạch Hà không phải vô tình đến đây, trong lòng anh trăm mối cảm xúc đan xen nhưng trên mặt lại vẫn như bình thường, vẫn mang theo nụ cười tiêu chuẩn:

– Đã lâu không gặp.

Nhưng mà… rõ ràng chúng ta mới gặp nhau trong buổi họp lớp mà nhỉ?

Bạch Hà lại cười, vươn tay sửa tóc:

– Lần trước họp lớp đông người nên chưa kịp chào hỏi cậu. Nghe nói cậu mở tiệm bánh ở đây. Giờ tôi cũng tới rồi, sao thế, không chào đón tôi à?

Tiểu Kiều đứng một bên ngửi được mùi không bình thường. Cô vội vàng lui lại mấy bước:

– Thì ra là bạn học của ông chủ, em đi rót chén trà. – Nói xong, cô xoay người vào phòng bếp nhưng lỗ tai lại dựng thẳng lên nghe ngóng.

Quan Tử Sơn mỉm cười:

– Làm sao có thể, mọi người đều là bạn học với nhau mà. Sao tôi lại không chào đón cậu được chứ. Mời ngồi. – Nói xong, anh kéo một cái ghế ra và làm tư thế mời.

Bạch Hà cười nhạt ngồi xuống, tư thế rất tao nhã, lưng rất thẳng, hai tay đặt trên đầu gối. Dáng người vô cùng xinh đẹp của cô làm Quan Tử Sơn chợt nhớ lại thời trung học, anh có nghe người khác nói là Bách Hà từng học múa ba lê.

Người học múa ba lê đều có vóc dáng rất đẹp, tư thái cũng vậy. Chỉ cần ngồi xuống thôi là họ bộc lộ ra nét ưu nhã của mình ngay.

Ví dụ như Quan Tử Sơn, anh mở tiệm bánh, mỗi ngày đều vội tới chân không chạm đất, lúc ngồi xuống đều ước sao được dính chặt lên ghế. Cho nên anh mới tậu ngay một cái sô pha thật lớn về nhà. Những đô vật đó thích hợp cho những người lười, không cần tạo áng vẻ gì cả như anh. Mà Đinh Nãi Xuyên lại hoàn toàn tương phản. Đừng thấy bình thường cậucà lơ phất phơ, mọi việc không ra hình ra dạng mà lầm, dù là lúc đi đường hay ngồi xuống thì lưng cậu thẳng băng. Nhìn từ điểm này, Bạch Hà và Đinh Nãi Xuyên có thể xem như cùng một loại người.

Quan Tử Sơn hơi hơi nheo mắt, dù đã ngồi xuống rồi nhưng vẫn sửa lại cho thẳng thớm một chút.

– Dạo này cậu sống không tệ lắm nhỉ? – Bạch Hà mỉm cười, ánh mắt của cô trong suốt tựa như nhận ra được điều gì đó – Nhưng lại có người vài năm nay lại không tốt lắm.

Quan Tử Sơn nhíu mày. Dường như anh nghe được mùi thuốc súng nhàm chán  nhưng lại không muốn tranh chấp với cô ta làm gì. Chưa kể đến việc Bạch Hà là cô gái anh từng mơ mộng thời niên thiếu, tuy chưa kịp nảy mầm đã bị bóp chết thì thân là một người yêu cái đẹp, anh cũng không muốn so đo tính toán với một người xinh đẹp làm gì.

Bạch Hà tinh tế đánh giá vẻ mặt Quan Tử Sơn, Lát sau, cô mới nhẹ nhàng lên tiếng:

– Cậu đừng hiểu lầm, tôi với Đinh Nãi Xuyên không có quan hệ gì đặc biệt, mấy năm gần cũng không liên hệ với nhau. Tôi chỉ follow Weibo và kết bạn Wechat với cậu ta mà thôi. Lúc trước, chính mắt tôi thấy Đinh Nãi Xuyên thường đăng những thứ linh tinh kia, hình như tâm trạng lúc đó của cậu ta không tốt lắm. Sau đó, tôi lại thấy cậu ta không đăng nữa nên cứ tưởng là cậu ta đã bỏ cuộc rồi. – Bạch Hà mỉm cười – Không ngờ, xoay đi xoay lại thì Đinh Nãi Xuyên vẫn nhảy vào cái hố cũ.

Quan Tử Sơn: …

Vào lúc này, Tiểu Kiều bưng trà lên, cô đưa cho Bạch Hà trước. Bạch Hà mỉm cười với cô:

– Cám ơn.

Tiểu Kiều đỏ mặt cả lên, sau đó cô đưa ly trà còn lại cho Quan Tử Sơn rồi mới lại xoay người đi.

Bạch Hà tao nhã nâng chung trà lên, nhấp nhẹ một ngụm. Hành động và biểu cảm của cô cứ như đang được uống một ly trà thượng hạng chứ không phải loại trà rẻ tiền được bán đầy ngoài chợ này.

Quan Tử Sơn cũng không chịu thua nhấp một chút, vừa nuốt xuống anh nhịn không được mà chửi tục một tiếng. Chẳng lẽ giờ nước đã thiếu đến mức Tiểu Kiều không dám châm thêm một chút sao? Trà đậm như vậy sẽ làm khó người khác lắm luôn đó! Lần sau, chuyện pha trà này phải tự mình làm mới được… Cũng mệt thay cho Bạch Hà vẫn phải ráng tỉnh bơ uống ly trà dở như này.

Đối với những lời nói móc nhẹ nhàng của Bạch Hà, Quan Tử Sơn quyết định làm bộ như mìnhkhông hiểu gì cả, mặt anh vẫn tỉnh bơ:

– A, vậy à?

Bạch Hà lại nhấp nhẹ một hớp trà rồi mới khẽ cười:

– Có phải hay không không phải chính cậu đã biết sao?

Nhìn ánh mắt Bách Hà trong suốt như gương, tựa như cái gì cũng không lọt khỏi mắt cô, Quan Tử Sơn cũng cười một chút:

– … Cho nên?

Bạch Hà nhìn chằm chằm Quan Tử Sơn một lúc lâu rồi mới lắc lắc đầu:

– Không vui chút nào, tôi đã chờ cả một buổi để xem cậu sẽ phản kích tình địch thế nào nè.

Quan Tử Sơn: …

Bạch Hà cười rộ lên, bên miệng cô có một lúm đồng tiền nhỏ làm cho nụ cười của cô có chút ngọt ngào:

– Chắc cậu từng nghe kể rằng thời trung học tôi từng tỏ tình với Đinh Nãi Xuyên đúng không?

– Phải không? Có chuyện này à? – Quan Tử Sơn ra vẻ rụt rè.

– Là thật, lúc trung học tôi từng tỏ tình với cậu ấy. – Bạch Hà tiếp tục cười.

– A, sau đó thì sao? – Quan Tử Sơn hơi hơi nheo mắt lại.

– Sau đó tôi bị từ chối. – Bạch Hà khẽ cười.

– Vậy à? – Quan Tử Sơn vẫn tỏ ra bình tĩnh, bưng ly trà đậm lè lên uống.

– Cậu có biết lúc ấy cậu ta từ chối tôi thế nào không? Lúc đó, tôi đã do dự cả buổi trời mới cố gắng nói với Đinh Nãi Xuyên rằng tôi thích cậu ta rất lâu rồi. Sau đó, cậu ta lại tỉnh bơ mà “A” một cái. Tôi hỏi cậu ta có cảm tưởng gì không? Cậu ta nói rằng tôi thích cậu ta là việc của tôi, có liên quan gì đến cậu ta đâu chứ. – Bạch Hà tiếp tục nói.

Quan Tử Sơn nhấp một chén trà đậm nhưng lại cảm thấy ngọt ngào trong lòng.

– Lúc đó, tôi thích cậu ta đến như vậy, phải lấy hết dũng khí mới dám tỏ tình. Không ngờ, Đinh Nãi Xuyên chỉ dùng giọng điệu thản nhiên như thế để từ chối tôi, làm sao mà tôi có thể chấp nhận được chứ. Cho nên tôi mới hỏi Đinh Nãi Xuyên rằng có phải cậu ta có người trong lòng rồi hay không. – Bạch Hà ngừng lại một chút, nhìn Quan Tử Sơn, vừa thán vừa giận – Cậu ta nói: Đúng vậy.

Trái tim Quan Tử Sơn nảy lên một cái. Đột nhiên anh cảm thấy như được rót đầy mật vào miệng, thật ngọt ngào. Đúng vậy, chính là cảm giác này, cảm giác vô cùng thích thú.

– Thật ra con gái đều rất mẫn cảm, lúc đầu tôi không tin, còn cho rằng cậu ta bịa ra để lừa tôi thôi. Thế nhưng, sau khi quan sát thật lâu, tôi mới phát hiện cậu ta nói thật. Một người có thể dùng lời nói để gạt người khác nhưng ánh mắt thì không. Ánh mắt và hành động của Đinh Nãi Xuyên không thể đánh lừa được người khác. Lúc đó, tuy cậu ta cười nói mọi người nhưng trong mắt lại không hề có niềm vui. Chỉ khi nhìn một người, ánh mắt của cậu ta mới trở nên dịu dàng, mới có cảm xúc, mới là niềm vui thật sự. – Giọng điệu Bạch Hà vẫn không hề thay đổi – Người đó chính là cậu.

Quan Tử Sơn cảm thấy cả người sảng khoái, cứ như giữa trưa hè nóng bức lại được uống một ly trà chanh mát lạnh, thoải mái từ đầu đến chân, vừa mát lạnh lại ngọt ngào, bao nhiều buồn bực tích tụ trong lòng đều biến mất như chưa từng tồn tại.

– Lúc đó tôi thích cậu ta biết bao nhiêu, vậy mà cậu ta lại chỉ thích cậu. Tôi ngắm cậu ta còn cậu ta lại ngắm cậu, y như như câu “Người đứng trên cầu ngắm phong cảnh, kẻ đứng dưới lầu lại nhìn người”. – Nói xong, Bạch Hà lại nở nụ cười – Sau khi tốt nghiệp, nhờ follow Weibo và kết bạn Wechat với Đinh Nãi Xuyên, tôi mới phát hiện hai người đã chia tay. Thế nhưng, lúc đó tôi đã không còn thích cậu ta nữa. Có điều, mỗi khi lướt đến Weibo của Đinh Nãi Xuyên, tôi lại nhớ về đoạn lịch sử đen tối đó.

Quan – làm – Tử – nền – Sơn giật giật khóe miệng, nếu Đinh Nãi Xuyên biết trong lòng người khác, cậu ta chỉ là một đoạn lịch sử đen tối thì…

Sau khi nói xong, Bạch Hà trầm mặc thật lâu rồi mới nở nụ cười thanh thuần:

– Giờ ngẫm lại, tôi cứ như là người chứng kiến chuyện tình của hai người vậy, chứng kiến hai người yêu nhau, rồi chia tay, giờ lại tái hợp.

Nhìn Bạch Hà trước mắt, trong lòng Quan Tử Sơn đột nhiên có chút cảm thán. Nếu không có Đinh Nãi Xuyên thì có lẽ anh thật sự sẽ thích Bạch Hà cũng không chừng. Đời này, anh ghét nhất là kiểu người già mồm cãi láo, ủy mị yểu đuối giống mình vậy, trong khi anh thích nhất chính là kiểu người hào sảng, dám yêu dám hận. Ví dụ như là Bạch Hà, ví dụ như là Đinh Nãi Xuyên…

Đáng tiếc, trên đời này làm gì có hai chữ “Nếu như”.

Hơn nữa, cho dù thời gian quay ngược lại một lần nữa thi anh vẫn sẽ lựa chọn Đinh Nãi Xuyên mà không phải bất kỳ ai khác.

Sau khi nói xong, Bạch Hà thoải mái hít sâu một hơi rồi lại mỉm cười với Quan Tử Sơn:
– Quả nhiên, nói ra hết mọi chuyện thật thoải mái, nhưng đây không phải trọng điểm của việc hôm nay tôi đến đây.

Quan Tử Sơn sửng sốt một chút.

Sau đó, Bạch Hà mỉm cười, tư thái tao nhã lấy hai tấm thiệp hồng nhỏ nhỏ trong túi xách ra và đưa cho Quan Tử Sơn:

– Tháng sau tôi sẽ kết hôn, hoan nghênh hai người đến tham gia hôn lễ của tôi.

Quan Tử Sơn cười cười nhận hai tấm thiệp mời kia. Mở ra xem, anh thấy tên cô dâu là Bạch Hà còn chú rể lại là một người xa lạ anh không biết.

Bạch Hà cười nhẹ, trong ánh mắt mang theo tia hạnh phúc khó giấu được:

– Hai người các cậu, một người là mối tình đầu của tôi còn người kia lại là người cướp đi mối tình đầu của tôi. Cho nên đến lúc đó hai người phải mang quà bồi thường đến nha.

Quan Tử Sơn cảm thấy có chút dở khóc dở cười nhưng vẫn là gật đầu cười nói:

– Không thành vấn đề.

Sau khi tiễn chân Bạch Hà. Quan Tử Sơn chợt phát hiện ra mình rất nhớ Đinh Nãi Xuyên. Vì vậy, anh vôi lấy di động ra gọi cậu. Điện thoại vừa được kết nối, Quan Tử Sơn cười khẽ:

– Nè… Nghe nói anh đã thích em từ lâu lắm rồi đúng không? Hiện giờ, em cho anh một cơ hội để thành thật khai báo nè. Có phải anh vừa gặp em là đã trúng ngay tiếng sét ái tình rồi đúng không?

—– Hết chương 65 —–

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *