Chàng trai có chất kích thích

[Chàng trai] Chương 1

Edit: Phù Sinh; Beta: Leslie

– Miêu Nhi, Miêu Nhi ?

Trợ lí chuyên trách Kha Nhạc gõ cửa phòng hóa trang rồi mở cửa bước vào. Trông thấy một sinh vật lông xù đang cuộn tròn ngủ say trên sôpha, anh hết hồn đến mức phải xoay người khóa cửa lại ngay lập tức:

– Trời ạ, tại sao cậu dám biến thân ở chỗ này? Lỡ như thợ trang điểm hoặc những người khác tiến vào nhìn thấy thì phải làm sao bây giờ?!

Bị quấy rầy mộng đẹp, chú mèo Xiêm (1) rất không vui mà duỗi duỗi thân một chút rồi biến về hình người ngay trước mặt Kha Nhạc. Đó là một thiếu niên có gương mặt rất xinh đẹp đang lười biếng nửa nằm vươn vai trên ghế.

– Thợ trang điểm đã tới lúc nãy rồi, ngoại trừ anh sẽ chẳng còn ai tùy tiện xông vào đây đâu – Cậu ngáp một cái rồi phản bác.

– Dù có là vậy cũng không được, lỡ cậu biến thành mèo rồi vô tình xóa đi lớp trang điểm thì sao? – Kha Nhạc đẩy Lăng Miêu Nhi còn đang buồn ngủ đi ra ngoài – Nhanh lên, nhiếp ảnh gia đã vào vị trí rồi, còn chờ mình cậu thôi.

Miêu Nhi bày tỏ sự bất mãn đối với nhiếp ảnh gia chưa từng gặp mặt kia:

– Lớn lối thật, tôi chờ anh ta đến nỗi ngủ được một giấc luôn rồi, giờ để anh ta chờ một chút cũng không được sao?

– Người ta vừa xuống máy bay đã chạy đến đây rồi, chuyện máy bay tối nay đến trễ cũng không thể khống chế được đúng không? Hơn nữa, thầy Mục rất nổi tiếng trong giới nhiếp ảnh. Coi như là tôi xin cậu đó, đừng lộ ra ánh mắt kiểu “nhân loại ngu xuẩn” này ra được không? Rất dễ gây hiểu lầm đó!

 Lăng Miêu Nhi ném cho hắn một cái liếc mắt biểu đạt sự xem thường với câu nói kia.

Kha Nhạc phát điên:

– Đấy đấy, chính là ánh mắt này! Tôi van cậu mau thu hồi nó lại đi, nha!

Lăng Miêu Nhi bị Kha Nhạc nửa đẩy nửa kéo đi vào studio. Tại nơi có người ngoài, cậu thay đổi thái độ ngay lập tức. Trước cái nhìn của mọi người, từng bước đi của cậu trở nên ưu nhã, thành công thu hoạch rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ.

Chỉ có lúc này, Kha Nhạc mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Lăng Miêu Nhi có yêu cầu vô cùng nghiêm khắc về hình tượng của bản thân ở nơi công cộng, đây cũng coi như một trong số những điều khiến hắn bớt lo.

Mặc dù Kha Nhạc biết rõ đây là do bản tính kiêu ngạo của con mèo kia mang lại, dù đi tới đâu cũng muốn trở thành tâm điểm chứ không phải tinh thần nghề nghiệp nhưng nói gì nói, đối với nghề người mẫu thì đây tuyệt đối được coi là một ưu điểm.

Sau khi nhìn thấy người mẫu Lăng, hai mắt người phụ trách hạng mục quảng cáo sáng lên như mắt mèo, mừng thầm mình quả nhiên không chọn lầm người. Anh ta nhiệt tình kéo tay cậu đến chỗ nhiếp ảnh gia, giới thiệu hai người với nhau:

– Đây là người mẫu chính cho quảng cáo nước hoa lần này – Lăng Miêu Nhi, vị này là thầy Mục, phụ trách chụp ảnh hôm nay. Vì thời tiết xấu nên chuyến bay hôm nay của thầy Mục trễ mấy giờ, máy bay vừa hạ cánh đã vội chạy tới ngay lập tức không quản mệt mỏi, mong Miêu Nhi không để bụng.

– Thành thật xin lỗi. – Mục Mục chủ động vươn tay ra – Đã để cậu phải chờ lâu, thực sự rất xin lỗi.

Lăng Miêu Nhi im lặng đánh giá anh ta từ đầu đến chân một lượt. Ấn tượng đầu tiên Mục Mục để lại cho cậu chính là cao. Chiều cao của anh tối thiểu cũng phải tầm 1m9, đến nỗi làm cho cậu có cảm giác anh có thể chắn gió được cho mình. Đây rõ ràng là ưu điểm nhưng lại làm cho Lăng Miêu Nhi nghĩ rằng anh ta là nhiếp ảnh gia chứ không phải người mẫu, vóc dáng như vậy dùng để làm gì chứ?

Ngoại trừ chiều cao, những cái khác của Mục Mục đều thường thường, ngũ quan tướng mạo không có gì đặc biệt, đại khái là Lăng Miêu Nhi bước chân ra khỏi cửa thì đã quên ngay gương mặt này rồi.

Kha Nhạc sau lưng lặng lẽ chọt Lăng Miêu Nhi một cái, lúc này cậu mới không mặn không nhạt bắt tay với Mục Mục. Đối phương không chỉ có thân hình cao lớn mà bàn tay cũng lớn hơn so với người bình thường, dường như có thể bao trọn cả tay cậu.

– Hân hạnh – Giọng điệu Lăng Miêu Nhi có chút qua loa.

Đã sớm quen thuộc với thái độ này của cậu nên Kha Nhạc vội đứng ra thay Lăng Miêu Nhi tăng độ hảo cảm:

– Thầy Mục chính là nhiếp ảnh gia Miêu Nhi ngưỡng mộ đã lâu. Lần này, nghe nói có thể hợp tác với thầy, cậu ấy rất vui vẻ, coi như chờ lâu thêm nữa cũng đáng giá.

Lăng Miêu Nhi ngoài cười trong không cười nghĩ thầm: “Ai biết anh ta là ai chứ. À khoan, hình như người đại diện có nói một lần thì phải, anh ta đã từng giành được giải thưởng lớn gì gì đó? Kệ đi, dù sao trí nhớ của mèo cũng không được tốt lắm.”

– Nghệ danh Lăng Miêu Nhi này thật làm cho người ta ấn tượng sâu sắc, nghe một lần thì không thể quên được. – Mục Mục cũng không ngại Miêu Nhi thất lễ, thái độ rất chân thành.

– Không phải nghệ danh, là tên thật. – Lăng Miêu Nhi lập tức sửa lại.

– Vậy thì đúng là rất đặc biệt, người đặt tên cho cậu quả là có suy nghĩ khác người.

Lúc này thái độ Lăng Miêu Nhi mới hòa hoãn một chút, bởi vì người đặt tên ấy chính là bản thân cậu.

– Như vậy chúng ta có thể bắt đầu chưa?

– Đương nhiên. – Mục Mục tiếp nhận máy ảnh từ tay trợ lý – Hi vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.

Vừa bước chân vào nghề, Lăng Miêu Nhi đã nổi danh khắp giới thời trang chỉ với một bộ ảnh chụp trong trang phục nữ quốc sắc thiên hương. Khi đó, người trong giới nhao nhao tìm hiểu xem vị mỹ nữ trong bộ ảnh kia là ai. Cuối cùng, giới tính thật của cậu mới được quản lý công ty công bố.

Mọi người từ ngạc nhiên đến ca ngợi, cuối cùng là ngưỡng mộ. Từ đó, địa vị của cậu vững vàng tại giới người mẫu với danh hiệu “Chàng trai có gương mặt còn đẹp hơn cả con gái”

Trong thông tin công khai, Lăng Miêu Nhi là một thiếu niên xinh đẹp 19 tuổi, lai hai dòng máu Trung – Thái nhưng trên thực tế, cậu là một con mèo Xiêm chính gốc. Bản thân cậu cũng không nhớ rõ mình đã sống mấy trăm năm rồi, cậu chỉ biết mình dùng thân phận nhân loại sinh hoạt tại thế giới mà rất nhiều người không biết đến yêu quái và dùng tài năng của mình để mưu sinh.

Mà tài năng duy nhất Lăng Miêu Nhi có được chính là “đẹp”. Vì vậy, cậu đi vào con đường dựa vào mặt để kiếm cơm. Miêu Nhi không hề cảm thấy chuyện này có gì để mất mặt vì dù sao “đẹp” cũng là một loại tài năng mà không phải ai cũng có.

Mèo Xiêm vốn nổi tiếng ở giới mèo với khuôn mặt V-line nên sau khi hóa thành hình người, khuôn mặt cậu là hình trái xoan lớn cỡ bàn tay. Đây chính là gương mặt vàng mà ngàn vạn thiếu nữ khát khao, cũng chính là khuôn mặt mà nhóm nhiếp ảnh gia thích nhất.

Gần như mỗi tấm ảnh của Lăng Miêu Nhi đều bị hoài nghi là đã được photoshop. Cho đến tận khi nhìn thấy người thật thì họ mới chịu tin tưởng nhưng rồi ngay sau đó, họ lại nghi ngờ rằng cậu phẫu thuật thẩm mỹ.

Đối với lời đồn đãi của đám người này, Lăng Miêu Nhi chỉ khịt mũi coi thường: Nhân loại sao có thể với tới vẻ đẹp của loài mèo chứ?

Cậu đã ký hợp đồng quảng cáo với công ty sản xuất nước hoa này vào tháng trước. Do vấn đề từ cả hai phía nên tới tận hôm nay mới là lần đầu tiên gặp mặt của người mẫu và nhiếp ảnh gia.

Thị trường dòng nước hoa này hướng tới đối tượng nam lẫn nữ, lấy vẻ đẹp trung tính làm thương hiệu của mình. Vì vậy, hiển nhiên Lăng Miêu Nhi sẽ trở thành người mà công ty cân nhắc đầu tiên. Thợ trang điểm cũng vì vậy mà chọn lối make up unisex để đặc tả thêm khí chất trung tính của Lăng Miêu Nhi.

Khi vẻ đẹp vừa yêu nghiệt vừa gợi cảm của Lăng Miêu Nhi xuất hiện dưới tia sáng của đèn huỳnh quang, bất kỳ ai có mặt tại đây đều cảm thấy tim đập cực nhanh trong nháy mắt. Người này đẹp đến mức không giống như loài người nữa mà cứ như là đi ra từ trong truyền thuyết. Chỉ cần nhìn chăm chú vào mắt cậu trong ba giây thì lập tức sẽ như bị yêu tinh câu hồn đoạt phách.

Mục Mục nhanh chóng giơ máy ảnh lên chụp ngay vài tấm, vừa để điều chỉnh ánh sáng vừa để bản thân mau chóng tiến vào trạng thái làm việc. Lăng Miêu Nhi cũng rất phối hợp với ống kính của anh mà bày ra đủ loai tư thế tràn ngập sức hấp dẫn, trái ngược hoàn toàn với thái độ ngạo mạn khi nãy.

Kha Nhạc ở phía sau vui mừng thưởng thức thái độ chuyên nghiệp của Lăng Miêu Nhi trước ống kính. Mặc dù vì thiên tính mà đắc tội với rất nhiều người nhưng trong công việc, cậu luôn thể hiện tốt đến mức khiến những nhiếp ảnh gia khó tính nhất cũng không bắt bẻ được chút nào.

Dù có người không hài lòng với cách ứng xử bình thường của cậu nhưng sau khi nhìn thấy ảnh chụp, họ vẫn không thể không thừa nhận Lăng Miêu Nhi vì ngoại hình và khí chất của cậu.

Là hai nghề nghiệp mà thành tựu gắn liền với nhau, nếu một nhiếp ảnh gia gặp được người mẫu có thể khiến mình phát huy tài năng một cách nhuần nhuyễn thì sẽ không rảnh rỗi mà đi truy cứu những chuyện không hiện ra trên tấm ảnh kia.

Đây cũng là điểm mà trợ lý Kha Nhạc tự hào nhất. Về phần tính cách, Lăng Miêu Nhi có chút tự cao nhưng nếu họ biết bản thể của cậu là một con mèo thì chắc chắn sẽ không coi đây là khuyết điểm. Đâu có ai lại chỉ trích một con mèo vì tính kiêu ngạo, đúng không?

Huống hồ, Lăng Miêu Nhi cũng không phải một con mèo bình thường. Cậu là một con mèo mang huyết thống Hoàng gia, nếu không kiêu ngạo thì mới là chuyện bất thường. Lăng Miêu Nhi từng nói với Kha Nhạc rằng mình là một con mèo từ thời cổ đại, được Hoàng thất Thái Lan nuôi dưỡng. Có một thời gian dài cậu sống trong ngôi chùa lớn nhất Bangkok, ngày qua ngày nhờ nhang khói thịnh vượng mà tu luyện thành người. Đối với chuyện này, Kha Nhạc tin tưởng sái cổ, đương nhiên sự thật thế nào vẫn còn phải chờ kiểm tra lại.

Trong mắt Kha Nhạc, Lăng Miêu Nhi là một con người – mèo hoàn mỹ, anh ta không tin sẽ có người không hài lòng với biểu hiện của cậu trước ống kính.

Vậy mà hôm nay, có người đã phá vỡ kỷ lục này lại.

Sau khi hoàn tất quy trình làm nóng người để chuyển sang gia đoạn chính thức chụp ảnh, Mục Mục buông máy ảnh xuống mấy lần, lắc lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng lắm.

Thấy dáng vẻ này của anh, người phụ trách đang mải đắm chìm trong vẻ đẹp của Lăng Miêu Nhi tưởng máy ảnh có vấn đề nên quay sang hỏi:

– Thầy Mục, có vấn đề à?

Mục Mục nói chuyện rất thẳng thắn:

– Có thể là người mẫu còn chưa tiến vào trạng thái chụp ảnh. Chắc là do trước đó chờ đợi trong thời gian quá dài nên nhiệt tình bị giảm bớt. Là lỗi của tô.

– Có chuyện này sao? Tôi cảm thấy Miêu Nhi đã thể hiện rất hoàn hảo rồi mà. – Người phụ trách giật mình.

Đây cũng là điều mà Kha Nhạc muốn nói. Vì Mục Mục đến trễ nên việc Lăng Miêu nhi khó chịu là thật. Thế nhưng, anh ta thề có trời đất chứng giám rằng biểu hiện của cậu giống hệt so với những lần chụp trước. Đây là lần đầu tiên có người nghi ngờ thái độ làm việc của cậu. Anh ta vụng trộm quan sát phản ứng của người trong cuộc. Quả nhiên, hai hàng lông mi dài nhỏ cong vút của Lăng Miêu Nhi nhíu chặt lại, đây là điềm báo trước rằng cậu rất không vui.

– Vậy xin hỏi biểu hiện của tôi khiến thầy Mục không vừa lòng ở chỗ nào thế? Có thể chỉ tôi một chút được không?

– Quả thật ngôn ngữ cơ thể của cậu rất xuất sắc nhưng lại thiếu biểu lộ cảm xúc trên mặt. Cậu có thể nói tôi biết theo cậu thì chủ đề mà sản phẩm này muốn hướng tới là gì không? – Mục Mục nói theo thực tế .

– Đây là dòng nước hoa mà nam hay nữ đều có thể sử dụng. Mà nếu đã dùng thì bất kỳ ai cũng sẽ bị hấp dẫn, biểu đạt cho mị lực và vẻ gợi cảm siêu việt. – Người phụ trách cướp lời.

– Không sai, người mẫu diễn tả sự gợi cảm rất nhuần nhuyễn. Nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt cậu vẫn lạnh như băng. Điều này khiến tôi không hề cảm nhận được mị lực của cậu.

– Đây là dòng nước hoa cao cấp chứ không phải loại tinh dầu rẻ tiền mà gái đứng đường hay dùng. Anh muốn tôi nở nụ cười dung tục trước ống kính à? – Lăng Miêu Nhi khinh thường.

– Không phải biểu lộ sự dung tục, tôi chỉ muốn cậu có thể biểu hiện cảm xúc từ sâu nội tâm của mình thôi.

Trông thấy bầu không khí càng ngày càng căng thẳng, người phụ trách vội vàng đứng ra hoà giải.

– Thầy Mục nói có lý lắm. Thật ra, vẻ gợi cảm là một thứ rất khó để biểu lộ, thiếu một chút thì thành mất tự nhiên, nhiều một chút lại thành dung tục, rẻ tiền. Vì vậy mà việc có thể biến gợi cảm thành nghệ thuật là một chuyện rất khó với người mẫu. Tuy biểu hiện của Lăng Miêu Nhi có hơi lạnh lùng một chút nhưng tôi cảm thấy giữ ở mức độ như vầy là ok rồi. Dù sao đi nữa thì chúng ta không phải chụp ảnh sex nên lạnh lùng một chút cũng thích hợp cho hình tượng của nhãn hiệu.

Bên A cũng đã nói như vậy nên Mục Mục bất đắc dĩ coi như không có gì:

– Vậy được rồi, tiếp tục thôi.

Một lần nữa, anh giơ máy ảnh lên, nhắm thẳng Lăng Miêu Nhi mà bấm máy. Có điều, mọi người đều nhận ra anh không hề hài lòng, hai hàng lông mày rậm từ đầu đến giờ vẫn không giãn ra chút nào.

Thái độ của Lăng Miêu Nhi cũng vì vậy mà bị ảnh hưởng, không nghiêm túc như lúc đầu. Lần hợp tác này đã được định sẵn là không hề vui vẻ ngay từ khi bắt đầu.

Mục Mục lại ngừng chụp một lần nữa.

– Người mẫu có thể thay đổi tư thế một chút không?

– Thay đổi như nào? – Lăng Miêu Nhi tức giận hỏi.

– Cậu không phiền nếu tôi lên làm mẫu một chút chứ?

– Cứ tự nhiên.

Mục Mục đưa máy ảnh cho trợ lý rồi đi đến bên cạnh Lăng Miêu Nhi. Một tay anh gác lên đầu vai cậu, tay còn lại khoát lên eo, ra hiệu cậu hơi nghiêng về phía trước một chút nhưng vẫn phải giữ nguyên vị trí đầu và bả vai.

Động tác này khiến hai người không tránh khỏi việc tiếp xúc lẫn nhau, Lăng Miêu Nhi ngửi thấy một mùi hương đặc biệt từ trên người Mục Mục, nó khiến cậu cảm thấy dễ chịu không nói nên lời.

– Anh dùng nước hoa gì vậy? – Lăng Miêu Nhi đột nhiên trở tay túm lấy anh.

– Tôi không có thói quen dùng nước hoa. – Mục Mục bị hành động của cậu làm cho sửng sốt.

Lăng Miêu Nhi không tin, phải biết rằng khứu giác chính là niềm tự hào của cậu đó:

– Rõ ràng tôi ngửi thấy mùi thơm trên người anh.

– Mỗi người đều có một mùi hương đặc biệt, cũng có thể do nơi ở lưu lại. Trong nhà tôi trồng không ít hoa cỏ, có lẽ cậu ngửi thấy là hương hoa chăng? – Mục Mục dở khóc dở cười.

– Như vậy à…

Lăng Miêu Nhi thất vọng buông lỏng tay ra, nhưng mà mùi hương kia thực sự rất dễ chịu. Cậu nhịn không được mà hít vào một hơi thật sâu, một loại cảm giác tê tê dại dại vọt thẳng tới từng đầu ngón tay, cả người cứ như là được ngâm trong đường, bản thể mèo trong lòng cậu đã nhịn không được mà lăn lộn mấy chục vòng rồi.

Mơ hồ phát hiện cảm xúc của cậu đã thay đổi, Mụ Mục hỏi:

– Cậu sao vậy?

– Tôi không có…

Một chữ “gì” bị Lăng Miêu Nhi miễn cưỡng nuốt xuống. Một từ “có gì” đã không đủ diễn đạt hoàn cảnh lúc này của cậu. Trước mắt bao người, bộ phận bí ẩn nào đó trên thân thể cậu đã có dấu hiệu ngo ngoe muốn ngóc đầu dậy. Mà ác một cái là hôm nay, stylist lại chọn cho cậu loại quần áo bó sát. Chỉ cần thêm một kích thích nhỏ nữa thôi thì mặt mũi của cậu sẽ khó mà giữ được.

– …Không có việc gì. – Cậu gần như cắn răng phun ra mấy chữ đó.

– Vậy dựa theo vừa nãy mà uốn nắn tư thế, chúng ta tiếp tục. – Mục Mục không hỏi tới nữa.

– Tôi có thể chuẩn bị một chút không?

– Dĩ nhiên là được.

Mục Mục lấy máy ảnh, quay người qua thì thấy Lăng Miêu Nhi đang nhắm mắt dưỡng thần dưới ánh đèn. Anh kiên nhẫn chờ đợi, không hề thúc giục.

Một lát sau, Lăng Miêu Nhi lên tiếng:

– Được rồi.

Cậu từ từ mở mắt ra, trong nháy mắt cậu như biến thành một người khác. Tất cả mọi người ở đây đều như bị điện giật khi nhìn thấy ánh mắt của cậu lúc này.

Ngay cả bàn tay đang cầm máy ảnh của Mục Mục cũng siết lại một chút. Lát sau, anh mới kịp phản ứng mà cấp tốc giơ máy lên chụp một tấm.

– Không sai, chính là như vậy. – Thanh âm của anh có chút kích động. – Cực kỳ tốt.

Trợ thủ của anh đang giơ bảng đèn cũng nhìn đến sửng sốt. Nếu không phải Mục Mục nhắc nhở thì có lẽ cậu ta cũng không nhớ đổi vị trí của mình.

Người phụ trách ôm lấy trái tim đang nhảy lên ầm ầm, dáng vẻ này của Lăng Miêu Nhi thực sự là vượt quá sự tưởng tượng của anh. Dù biết là nguy hiểm nhưng lai khiến cho người ta không khống chế được mà tiếp cận. Anh đã không kềm lòng được mà quyết ịnh chọn ảnh của Lăng Miêu Nhi làm vị trí top cho bộ ảnh này.

Lúc này, Lăng Miêu Nhi đang bị một đám người chăm chú vây quanh nhưng ánh mắt khiêu khích lại từ đầu đến cuối chỉ bám theo ống kính của Mục Mục. Điều anh muốn lúc đầu – gợi cảm phát ra từ trong xương tủy – đang được Lăng Miêu Nhi diễn tả vô cùng nhuần nhuyễn.

Dục vọng đang lan tràn đến từng ngóc ngách trong cơ thể cậu. Trong mắt người ngoài, Lăng Miêu Nhi diễn tả mị lực đến đỉnh cao trên ống kính nhưng chỉ có trong lòng cậu mới biết rõ rằng mình đang khắc chế xúc động muốn bổ nhào qua ôm lấy Mục Mục mà gặm cắn. Mục Mục vẫn đang vui vẻ chụp ảnh còn cậu thì lại không được như vậy.

– Tấm cuối cùng. – Mục Mục kề sát ống kính lên gương mặt cậu. Lăng Miêu Nhi cắn môi dưới, hơi nâng hàm dưới lên, để lộ hầu kết cùng xương quai xanh tinh xảo, ánh mắt mông lung nhìn chăm chú vào ống kính. Vốn dĩ Mục Mục có kinh nghiệm phong phú nhưng không ngờ trái tim anh lại ngừng nhảy nửa nhịp chỉ vì biểu cảm cực kỳ phổ biến này.

– Tốt! – Anh nhanh chóng chụp tấm ảnh cuối cùng. Sau đó vội vàng cúi đầu xem lại thành quả ngày hôm nay. Không thể nghi ngờ, lần chụp ảnh này khiến anh vô cùng hài lòng.

– Thầy Mục, hôm nay biểu hiện của tôi ok không? – Thái độ của Lăng Miêu Nhi vẫn kiêu ngạo như trước, ánh mắt có chút nguy hiểm nhìn chằm chằm Mục Mục.

– Quá tuyệt vời, hôm nay cậu phát huy rất xuất sắc. – Mục Mục tán thưởng từ tận đáy lòng.

Anh ngẩng đầu cười cười nhưng ngay lập tức lại phát giác vẻ mặt Lăng Miêu Nhi có chút khác thường.

– Vậy là được rồi, nếu có cơ hội thì tôi mong sẽ được hợp tác với anh lần nữa.

Dứt lời, Lăng Miêu Nhi cũng không bắt tay anh mà quay đầu đi ngay. Kha Nhạc lúng túng cười lấy lòng, sau đó anh ta chào tạm biệt mọi người rồi mới đuổi theo cậu.

– Miêu Nhi, loại thái độ này của cậu không tốt lắm, rất dễ dàng đắc tội với người khác.

Kha Nhạc lái xe nhưng vẫn không quên giáo dục Miêu Nhi đang ngồi phía sau.

Lăng Miêu Nhi vẫn chưa tẩy trang mà ngồi phụng phịu trong xe:

– Trên người anh ta có mùi.

– Cái gì? – Kha Nhạc giật mình – Thầy Mục bị “viêm cánh”?

– Anh mới bị viêm cánh á, mùi trên người anh ta là mùi thơm!

Kha Nhạc đang ngẫm nghĩ xem hai “mùi thơm” mà Lăng Miêu Nhi nói là mùi gì:

– Trong người anh ta có giấu cá khô à?

Lăng Miêu Nhi cảm thấy nói chuyện với anh ta thật lãng phí thời gian:

– Có nói anh cũng không hiểu.

Quả thật Kha Nhạc không hiểu nổi. Có thể khiến cho Lăng Miêu Nhi cảm thấy thơm mà không phải cá khô thì chẳng lẽ lại là chuột?

– A! – Ánh mắt Kha Nhạc vô tình lướt qua Mục Mục đang xách hành lý đứng ven đường, hình như là anh ta đang muốn đón xe.

Thấy vậy, Kha Nhạc vội vàng lái xe đến.

– Thầy Mục!

Mục Mục hơi cúi người thì thấy hai người Lăng Miêu Nhi:

– Là hai người à? Thật có duyên.

– Anh đi đường nào? Tôi cho anh quá giang một đoạn.

– Ờm… có tiện không?

Ánh mắt Mục Mục lướt đến Lăng Miêu Nhi đang ngồi ghế sau, anh cứ cảm thấy hình như cậu không có thiện cảm với mình.

– Không có gì đâu, anh lên xe đi! – Kha Nhạc nhiệt tình chào mời – Anh mang hành lý đúng không? Tôi giúp anh bỏ ra cốp xe.

Vì Kha Nhạc quá nhiệt tình nên cuối cùng Mục Mục không từ chối nữa mà ngồi vào ghế lái phụ.

– Thật ngại quá, tôi đi thẳng từ sân bay đến studio nên chưa kịp về nhà lấy xe.

– Giúp đỡ chút thôi mà, anh khách khí quá rồi. Đúng rồi, nhà thầy Mục ở đâu vậy?

– Chung cư Hoa Uyển ở khu Tây, không biết có tiện đường của hai người không? Nếu phải đi đường vòng thì cậu cứ đưa tôi ra trạm xe lửa là được rồi.

– Không phải chứ! – Kha Nhạc suýt nữa đạp mạnh chân ga.

– Sao vậy?

– Chúng ta ở cùng một chung cư!

– Hai người luôn à?

– Tôi và Miêu Nhi.

– Trùng hợp như vậy sao? – Mục Mục kinh ngạc – Hóa ra hai người ở cùng một chỗ à?

– Nhà chúng tôi ở sát vách nhau. Bởi vì Lăng Miêu Nhi không thể tự lo cho bản thân nên ở gần mới có thể thuận tiện chiếu cố cậu ấy, giúp cậu ấy hốt…

–  Khụ khụ! – Lăng Miêu Nhi ở phía sau ho khan.

– … nấu cơm cho cậu ấy ăn.

Lăng Miêu Nhi liếc mắt một cái.

– Thì ra là vậy. – Mục Mục cười nói – Không ngờ chúng ta lại là hàng xóm, nhưng sao trước kia tôi chưa từng gặp hai người vậy?

– Bọn tôi vừa mới chuyển đến thôi. Phòng này do công ty cấp chứ lúc trước chúng tôi ở ngoại ô phía Bắc.

– Vậy thì hay quá, nếu có rảnh thì đến nhà tôi chơi chút nha. – Mục Mục gật gật đầu.

 – Được! – Kha Nhạc cũng không ngại ngùng. – Nhà thầy Mục có nuôi hamster không?

 – Không nuôi, cậu sợ hamster sao?

 – A, không phải, tôi chỉ hỏi một chút thôi vì Miêu Nhi không thích hamster. Tôi sợ sẽ dọa  đến nó*.

Ý của Kha Nhạc là đang đang nói đến con hamster nhưng Mục Mục lại nghĩ là anh đang nói đến Lăng Miêu Nhi. Anh cảm thấy có chút buồn cười. Không ngờ một người tên “Miêu” nhưng lại sợ hamster.

(*) Trong tiếng Trung, đại từ xưng hô ngôi thứ 3 số ít gồm có 他 (anh ấy), 她 (cô ấy) và 它 (nó, dùng cho sự vật nói chung) đều phát âm là . Cho nên ở đây, Mục Mục mới tưởng là Kha Nhạc đang nói đến Miêu Nhi.

Kha Nhạc đưa Mục Mục đến dưới lầu:

– Nhà tôi và Miêu Nhi ở dãy sau lầu 8.

 – Có rảnh thì liên lạc nhé.

– Không thành vấn đề!

Kha Nhạc khẽ ngâm nga, khởi động xe, cua hai vòng rồi rẽ vào bãi đậu xe.

– Về đến nhà rồi, cậu muốn mua gì không?

– Xúc xích cá phô mai (2) – Lăng Miêu Nhi trả lời không chút nghĩ ngợi.

– Vậy cậu đứng đây chờ tôi một chút!.

Kha Nhạc dừng xe lại, chạy nhanh vào siêu thị mini dưới tầng trệt mua xúc xích và sữa bò. Thế nhưng, lúc trở ra, anh lại không thấy bóng dáng Lăng Miêu Nhi đâu.

 – Miêu Nhi, Miêu Nhi, lên lầu thôi.

Trước cửa không có một ai, dù là Lăng Miêu nhi hay Lăng mèo con đều không thấy bóng dáng.

====================

Lời beta-er: 
Hức, lâu lắm rồi mới beta 1 chương gần 5k chữ TT~TT
Nếu thấy có chỗ nào sai mấy bạn báo giùm tui nha huhu

====================

Chú thích:

(1) Mèo Xiêm: Mèo Xiêm là một trong những loài mèo đầu tiên của mèo lông ngắn phương Đông được công nhận. Nguồn gốc của mèo Xiêm cho đến nay vẫn chưa được rõ ràng, nhưng Thái Lan được tin rằng là nơi xuất xứ của nó. Ở Thái Lan – nơi mèo Xiêm là một trong những nòi mèo bản xứ – nó được người dân Thái gọi là Wichian Mat (วิเชียรมาศ, có nghĩa là “kim cương mặt trăng”). Trong thế kỷ 20, mèo Xiêm là một trong những nòi mèo phổ biến nhất ở châu Âu và Bắc Mỹ.

(2) Xúc xích cá phô mai: Như tên gọi, xúc xích này được làm từ cá và xúc xích. Tui tra trên baidu thì thấy hiệu Maruha (được nhập khẩu từ Nhật) là phổ biến nhất.

—– Hết chương 1 —–

 

9 Comments

  1. Trồi ôi, cute quá đi, editor quá cute và đáng iu luôn ԅ(♡﹃♡ԅ), gửi ngàn nụ hôn tới bạn. Chị gái beta cũng xinh xẻo nữa
    ԅ(♡﹃♡ԅ) Chị gái thiết kế cái bìa cũng cute hột me *hun hun* Cưng quá à. Yêu mọi người <3
    Vì không ai comt nên đành tự kỉ ಥ_ಥ *cắn khăn*

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *