Hệ thống anh dũng chịu chết

[HTADCC] Thế giới 3 – Chương 30

Em là tín ngưỡng của ta

Edit: Sidd; Beta: Leslie


Vừa nghe thấy đồng đội của mình hô lên “sứ đồ cấp vương”, toàn bộ người của chi đoàn kia đều lộ ra vẻ hoảng sợ, vội vàng rút vũ khí ra, nhìn chằm chằm vào đám người Thượng Khả đầy cảnh giác.
Thấy phía Đề Lạc vẫn thờ ơ không có hành động gì, tên đang chỉ vào Thượng Khả không nhịn được lớn tiếng quát lần nữa:
– Các người không tin sao? Tôi đã tận mắt nhìn thấy, chính là người này, dưới hoàng hôn đỏ ở cánh đồng hoang ngày đó đã giết chết mười bốn đồng đội của tôi. Tôi phải liều cả mạng mình mới may mắn chạy thoát đấy.
Hoàng hôn đỏ cánh đồng hoang? Thượng Khả lục lại ký ức của nguyên chủ, hình như đúng là có chuyện như vậy thật, chỉ khác ở chỗ là tên này còn chưa kịp “liều cả mạng mình” thì đã co giò bỏ chạy rồi.
Mọi người đều nhìn lại Thượng Khả: khuôn mặt cậu trắng bệch, biểu cảm ôn hòa, giữa trán có phần mệt mỏi, ánh mắt dịu dàng thản nhiên.
Đề Lạc đứng ở bên cạnh cậu, đôi mắt sắc bén lạnh lùng.
Những người khác cũng trưng ra khuôn mặt hờ hững, chẳng có chút phản ứng nào đối với những lời ông ta nói.
– Chắc ông nhận nhầm người rồi. – Kassi nở nụ cười nhưng trong mắt hắn không hề có chút vui vẻ nào – Vị này là đồng đội của chúng tôi, tuyệt đối không thể là sứ đồ cấp vương gì đó được.
– Cho dù các người không tin lời tôi nói thì ít nhất cũng phải kiểm chứng một chút đã.
– Kiểm chứng? – Joey cười nói – So với việc nghi ngờ anh ấy là sứ đồ cấp vương thì tôi cảm thấy trông các người còn giống hơn đó.
Người nào người nấy trong chi đoàn kia đều mang cặp mắt đờ đẫn, tinh thần sa sút, rõ ràng đã có dấu hiệu bị nhiễm ma chướng. Trái lại, hầu như người trong chi đoàn của Đề Lạc đều rất có tinh thần, đầu óc tỉnh táo, Thượng Khả vì bọn họ mà một mình hấp thụ ma khí dẫn tới thân thể chịu ảnh hưởng xấu, sức khỏe trở nên suy yếu dị thường. Đây có phải là ngụy trang hay không, mọi người cũng không đến mức không phân biệt được.
Người đàn ông kia kinh ngạc nhìn bọn họ, hắn không thể tin được đám người này lại không có một chút nghi ngờ nào đối với nhân vật nguy hiểm bị chỉ đích danh kia?
– Các người bị tẩy não hết rồi hả? Sao lại đi tin tưởng một sứ đồ cấp vương? – Ông ta dốc hết sức lực hét lớn – Coi chừng đến lúc đó chết như thế nào cũng không biết đấy.
– Không cần ông bận tâm, xin mời mọi người. – Đề Lạc lạnh lùng tiễn khách, không có ý định dây dưa thêm với đám người này.
– Không được! – Ông ta cả giận nói – Hắn là hung thủ giết đồng đội của tôi, tôi không thể bỏ qua cho hắn như vậy được!
– Vậy ông muốn thế nào? – Đề Lạc hỏi.
– Giết hắn, báo thù cho đồng đội của tôi! – Ông ta dùng sức vung vũ khí, trong mắt bắn ra tia hung ác.
Người đứng bên cạnh ông ta cũng lần lượt bày ra tư thế chiến đấu.
Thượng Khả rất muốn nhắc nhở bọn họ đừng quên mục đích của chuyến đi này, cũng đừng quên đây là nơi nào. Ở một nơi đầy rẫy ma khí như Chiểu Trạch Thâm Uyên, những vết nứt trong tinh thần sẽ bị phóng đại lên cực hạn, nếu như không có lực tín ngưỡng kiên cường làm khiên chắn thì bất cứ lúc nào cũng có thể bị bóng tối nuốt chửng.
– Đừng động thủ. – Thượng Khả kéo tay Đề Lạc, nhỏ giọng nói – Đám người này đa số đã bị nhiễm ma chướng, mọi kích thích dù là nhỏ nhất cũng có thể khiến bọn họ trở nên điên cuồng. Nếu như có thể loại trừ ma khí trong cơ thể bọn họ…
– Em cứ yên tâm đợi ta. – Đề Lạc nghiêm nghị nhìn cậu một cái, ra lệnh – Không được phép tùy tiện hấp thụ ma khí cho người khác.
– Thượng Khả, anh chỉ cần lo cho Phốc Phốc là được, những chuyện khác cứ giao cho chúng tôi. – Kassi cũng ở bên cạnh tiếp lời.
– Đúng vậy, Thượng Khả, cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt. Đám người vu khống cậu này thực sự không đáng để cậu cứu đâu. – Những người khác cũng hăng hái chen vô.
Thượng Khả: …
Làm “nhân vật phản diện” tới độ người người đều tôn cậu lên hàng thánh mẫu luôn rồi, coi như là một thành tựu bất ngờ vậy…
Thực ra Thượng Khả cũng không tính cứu người mà không tiết chế vì dù sao đi nữa thì tinh lực của cậu cũng có hạn. Nếu cứ liên tục hấp thụ ma khí giúp người khác như vậy thì thân thể cậu cũng không chịu nổi. Cậu muốn ít nhất cũng phải lưu lại một hơi thở cho đến thời khắc cuối cùng, phong ấn Cây Ma Quỷ cùng với đám người Kassi .
Có điều, rõ ràng là nhóm người Đề Lạc đã hoàn toàn cho rằng chỉ cần là người là cậu sẽ xả thân cứu giúp.
Tranh cãi một hồi, cuối cùng hai bên cũng giao chiến.
Dưới sự bảo vệ của đồng đội, Thượng Khả chỉ ôm lấy Phốc Phốc đứng ở một bên im lặng quan sát.
Bất thình lình, một mũi tên đột nhiên vọt ra từ góc tối lao thẳng về chỗ hiểm của Thượng Khả.
– Thượng Khả! – Đề Lạc và Kassi đồng thời hét lớn.
Thượng Khả nắm giữ ký ức của nguyên chủ, tuy rằng thân thể không đủ linh hoạt nhưng vẫn làm động tác né tránh theo bản năng, sít sao tránh thoát chỗ hiểm. Mũi tên bắn trúng cánh tay cậu, máu tươi thoáng chốc nhiễm đỏ cả ống tay áo.
Thượng Khả không khỏi chửi thầm một tiếng, đứng một bên làm cảnh mà cũng bị tập kích, rốt cuộc cậu đã chọc phải thần thánh phương nào?
Ánh mắt Đề Lạc lóe lên, trường kiếm chớp mắt vung khỏi tay, bắn về một góc trong khu rừng rậm. Lâp tức, một tiếng kêu đau đớn vàng lên, một bóng người từ trên cây rơi xuống. Thân ảnh Đề Lạc thoáng cái biến mất, giây tiếp theo đã xuất hiện ở chỗ người kia vừa rơi xuống, hắn xốc gã ta lên, ném một cái thật mạnh vào thân cây rồi mới lôi gã tới trước mặt mọi người.
Lúc này, cuộc hỗn chiến đã kết thúc, trên mặt đất có một đám người bị thương đang nằm la liệt kêu rên.
Phía Kassi không có tổn hại gì quá lớn, bọn họ cũng không có ý định ra đòn chí mạng với đám người này mà chỉ muốn dạy dỗ bọn họ một trận thôi.
Thế nhưng, nhìn thấy Thượng Khả bị thương, tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng phẫn nộ. Lúc Đề Lạc bắt tên đánh lén kia tới thì lập tức có vài người xông lên đánh gã một trận.
– Thế nào? – Đề Lạc ngồi xuống bên Thượng Khả, hỏi y sư ở bên cạnh.
Y sư vừa dùng dao rạch ống tay áo Thượng Khả ra vừa trả lời:
– Chỉ cần xử lý tốt miệng vết thương thì sẽ không có vấn đề gì.
Đề Lạc thấy Thượng Khả chau mày, sắc mặt tái nhợt, yếu ớt tựa vào vai Kassi, vài giọt mồ hôi từ trên trán chảy xuống, thấm ướt cả mép tóc và vạt áo của cậu.
– A, đây là cái gì? – Y sư chợt kêu lên một tiếng.
Nghe tiếng kêu, mọi người đều nhìn lại, chỉ thấy trên cánh tay phải nhuốm máu của Thượng Khả mơ hồ xuất hiện vài phần hình xăm hình cánh hoa, màu sắc chuyển hóa từ đậm đến nhạt, nở rộ tầng tầng lớp lớp, kéo dài đến lồng ngực, tựa như một ngọn lửa xinh đẹp dập dờn bốc cháy trên da thịt trắng nõn sáng mịn, mỹ lệ đến nỗi khiến người hít thở không thông.
– Trời ạ, tôi chưa từng nhìn thấy hình xăm nào đẹp như vậy.
– Cái gì, cái gì? Cho tôi xem! Tôi xem một chút!
Nửa thân trên trần trụi của Thượng Khả phải chịu đựng sự săm soi vô nhân đạo của bọn họ, ngay cả y sư cũng quên mất mình phải làm cái gì.
Mấy tên nhàm chán vô vị này, một hình xăm thôi thì có gì phải kinh ngạc trầm trồ như vậy?
Thượng Khả giương mắt nhìn lại y sư, vô lực nói:
– Y sư Abe, giờ rút tên ra được chưa?
Y sư đối diện với ánh mắt vừa mệt mỏi vừa mơ màng của Thượng Khả, lập tức gào thét điên cuồng ở trong lòng: Không, đừng nhìn tôi như vậy! Tay của tôi run lên mất!
Đáng lẽ một người đang bị thương thì phải suy yếu chật vật, hai mắt vô thần, khuôn mặt nhăn nhó vặn vẹo, tinh thần uể oải rã rời mới đúng chứ? Sao lại có thể xinh đẹp một cách yêu nghiệt như vậy? Đúng là không hợp với lẽ thường thì phải?
Sắc mặt Đề Lạc tối sầm, hận không thể lập tức gói toàn thân Thượng Khả lại, không cho đám người kia thị gian.
Y sư vất vả lắm mới điều chỉnh được cảm xúc, bắt đầu tập trung xử lý vết thương cho Thượng Khả.
Rút tên, cầm máu, băng bó, động tác tiến hành mạch lạc.
Vừa xử lý xong, Đề Lạc tức khắc phủ một chiếc áo khoác lên người Thượng Khả, thuận lợi kéo người từ trong lòng Kassi về, bọc kín đến mức không lọt một kẽ hở.
Thấy Thượng Khả bị Đề Lạc ôm vô cùng cẩn thận, trong lòng Kassi có chút khó chịu.
Đúng lúc này, một tiếng hét thảm truyền đến từ phía sau.
Mọi người quay đầu nhìn theo tiếng kêu thì thấy một tên thương binh vốn đang nằm dưới đất tự nhiên bật dậy, cầm đoản kiếm đâm vào ngực một người đồng đội.
Tiếp đó lại có mấy người loạng choạng bò dậy, bắt đầu tấn công người bên cạnh một cách điên cuồng.
Bị nhiễm ma chướng rồi!
Trong đầu mọi người đồng loạt bật ra ý nghĩ này, kinh ngạc pha lẫn ngờ vực nhìn đám người đang tự chém giết lẫn nhau kia.
– Anh ơi! – Tên cung thủ bị Đề Lạc bắt giữ lúc nãy hướng về phía đám hỗn loạn gọi to một tiếng, sau đó giãy giụa muốn xông ra.
– Phillip, đừng tới đây! – Một người đàn ông trong đám hỗn loạn vừa chống đỡ vừa hét lớn về phía này.
Tên cung thủ bị người của Đề Lạc giữ chặt không cách nào giãy ra được, chỉ có thể mở to mắt nhìn anh trai của mình lâm vào hiểm cảnh, lo lắng đến tột cùng.
Phillip? Thượng Khả nghe thấy cái tên này, trong đầu chợt nhớ ra, đây không phải là một trong bảy dũng sĩ sao?
– Cầu xin mọi người, mau cứu anh của tôi với. – Phillip dùng ánh mắt cầu cứu nhìn đám người Kassi.
– Hừ, bọn họ tự làm tự chịu, sao bọn tôi phải cứu chứ? – Đa số mọi người đều tỏ thái độ không quan tâm.
Thượng Khả nhìn về phía Đề Lạc, còn chưa kịp mở miệng thì đã bị hắn cắt ngang:
– Ngăn bọn họ tự giết nhau thì được, nhưng ma khí trên người bọn họ thì phải để họ tự mình giải quyết.
Thượng Khả trầm mặc chốc lát, nói:
– Vậy trước mắt cứ ngăn họ lại đã.
Đề Lạc quay đầu nhìn Quincy ra hiệu, người kia hiểu ý, dẫn quân xông vào trong đám người đang hỗn chiến kia.
Không lâu sau, tất cả những người phát điên đều được khống chế.
– Anh, anh ơi. – Anh trai của Phillip bị dẫn tới, ném xuống trước mặt cậu.
Phillip nhào tới chỗ anh trai định kiểm tra tình trạng của hắn, nào ngờ hắn đột nhiên mở mắt ra, giơ tay nắm lấy cổ cậu.
– Cẩn thận! – Nhất thời, Phillip không đề phòng nên bị nắm trúng, trên mặt lập tức xuất hiện vài vệt máu.
– Anh ơi! – Phillip không dám tin nhìn anh mình, mới vừa rồi còn rất bình thường vậy mà trong chớp mắt đã bị nhiễm ma chướng.
Vài người tiến tới khống chế hắn ta.
Nhìn vẻ mặt điên loạn của anh trai, ánh mắt Phillip gần như tuyệt vọng:
– Anh ơi, anh ơi!
Gã phát ra tiếng kêu rên thống khổ, khuôn mặt hết sức méo mó.
– Chậc, chẳng lẽ đám người này đều bị nhiễm ma chướng hết rồi sao? – Joey nhíu mày.
Thượng Khả nhìn mười mấy người ngất xỉu ở bên kia, Chiểu Trạch Thâm Uyên còn đáng sợ hơn mọi người tưởng tượng nhiều, nhất là trong lần phong ấn đầu tiên, lúc thâm nhập vào vùng trung tâm thì gần như toàn quân đã bị diệt. Ngay cả “nhân vật chính” Kassi ít nhiều cũng bị dính ma chướng, chẳng qua là vì tín ngưỡng của hắn mạnh mẽ nên rất nhanh đã khôi phục lại bình thường mà thôi.
– Không, anh tôi sẽ không bị nhiễm ma chướng đâu! – Phillip lại xông tới trước mặt anh trai mình, phủ lên vai của hắn, gọi to – Anh ơi, anh tỉnh lại đi, dùng sức mạnh của anh loại trừ hết lượng ma khí này, anh nhất định sẽ làm được mà!
Gã ta vẫn mắt điếc tai ngơ, không ngừng gào thét giãy giụa.
Phillip không kìm được nước mắt, than khóc nói:
– Anh ơi, xin anh, đừng từ bỏ, chúng ta từng nói sẽ cùng nhau mang vinh quang về quê nhà kia mà. Anh…
Anh trai Phillip dường như tỉnh lại trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh lại lâm vào điên loạn.
– Anh, anh ơi!
Nhìn thấy cảnh này, mọi người không khỏi sinh ra sự đồng cảm.
Đang lúc Phillip lâm vào tuyệt vọng, một cánh tay đột nhiên vươn tới, phủ lên bàn tay đang ở trên vai gã.
– Thượng Khả, em muốn làm gì? – Đề Lạc ôm lấy eo Thượng Khả, muốn kéo cậu trở về.
– Một người thôi mà. – Thượng Khả nhìn Đề Lạc – Không sao đâu.
– Mũi tên trên người êm là do hắn bắn!
– Không sao, tôi tin hắn không phải cố ý. – Mẹ nó, không cố ý mới là lạ! Mũi tên kia nhắm thẳng vào trái tim của cậu đấy!
Ngoài mặt thì mỉm cười nhưng trong lòng Thượng Khả cũng phát điên rồi.
Đề Lạc chăm chú nhìn vào mắt của cậu hồi lâu, cuối cùng mới chịu buông tay. Nếu như đây là lựa chọn của cậu thì hắn sẽ sẵn lòng tôn trọng, quan trọng nhất là cậu phải đảm bảo bản thân bình an vô sự.
Phillip ngơ ngác nhìn về phía Thượng Khả, lúc hắn còn đang hoài nghi rốt cuộc cậu muốn làm gì thì bất ngờ phát hiện ma khí trên người anh trai đang chậm rãi chảy về phía cậu, lúc này hắn mới hiểu ra mục đích của cậu.
Hắn đang hấp thụ ma khí trên người anh mình?
Không, không chỉ trên người anh ấy, còn cả trên người mình nữa!
Tay của hai người chồng lên nhau, đặt trên vai anh trai Phillip, một lượng lớn ma khí bị hút vào trong cơ thể Thượng Khả.
Phillip nhìn dòng ma khí nhàn nhạt chảy ra từ cơ thể mình, hoàn toàn không ngờ được bản thân mình cũng bị nhiễm ma chướng.
Hắn khiếp sợ nhìn sang Thượng Khả ở bên cạnh. Bởi vì hấp thụ ma khí nên sắc mặt cậu trở nên tái nhợt, một tia hắc khí lan tràn trong mắt, đôi môi đỏ tươi như máu, áo khoác bị tuột xuống khỏi bả vai lộ ra nửa thân trên trần trụi. Đóa Thương Khung Xích Viêm rực cháy lần thứ hai hiện ra trước mắt mọi người khiến gương mặt tái nhợt của cậu càng thêm yêu dã mị hoặc. Vết thương vốn đã được băng bó kỹ lại rịn ra máu, nhiễm đỏ cả băng vải trắng tinh.
Hai mặt Đề Lạc bị vết máu kia chọc đau nhói, ánh mắt hắn thâm trầm dọa người.
Không phải nói chỉ có một người thôi sao? Tại sao lại trở thành hai người?
Cái tên bịp bợm này!
Một lúc sau, ma khí đã hấp thụ xong hết, thân thể Thượng Khả mềm nhũn ngã vào trong vòng tay đã đợi sẵn.
Phillip nhìn chăm chăm vào Thượng Khả đang suy kiệt, trong mắt ánh lên sự cảm động, hổ thẹn cùng những cảm xúc phức tạp khác.
Hắn đỡ anh trai của mình, dùng giọng nói gần như không thể nghe thấy nói một câu:
– Cảm ơn, còn nữa… xin lỗi.
Đề Lạc ôm Thượng Khả bước lên xe ngựa. Mọi người cũng không ở lại quá lâu, mang theo anh em Phillip tiếp tục cuộc hành trình.
Anh trai của Phillip đã khôi phục lại bình thường, ngoại trừ tinh thần có chút mệt mỏi thì thân thể không có gì đáng ngại.
Mọi người ai nấy đều lạnh nhạt với cặp anh em này, chỉ vì bọn họ biết phương hướng nên mới cho hai người đi theo mà thôi.
Trên đường đi, thỉnh thoảng cũng có người châm chọc khiêu khích anh em Phillip nhưng hai người không hề đáp trả câu nào.
Mọi người cười cợt chi đoàn của anh em cậu quá kém cỏi, bị nhiễm ma chướng quá dễ dàng.
Phillip im lặng một lát, đột nhiên mở miệng nói:
– Chúng tôi vốn có năm chi đoàn, tổng cộng hơn hai trăm người.
– Cái gì? – Mọi người vô cùng kinh ngạc.
Cậu nói tiếp:
– Sau khi tiến vào Chiểu Trạch Thâm Uyên, tất cả đều lần lượt bị nhiễm ma chướng, có người trở nên điên cuồng, có người tự sát, có người thì biến thành sứ đồ, trong số đó có không ít cao thủ nổi danh của Đại Lục. Trong vòng bốn ngày, chúng tôi đã trải qua một trận gió tanh mưa máu khủng khiếp, đến lúc gặp được các người thì chỉ còn lại có ba mươi mấy người còn ngắc ngoải thôi.
Mọi người ra vẻ khiếp sợ, có chút không dám tin.
Phillip nhìn bọn họ, bình thản nói:
– Các người nghĩ bản thân mình tại sao có thể thuận lợi đi được đến tận đây? Không phải vì các người mạnh hơn chúng tôi, mà là vì bên cạnh các người có một người có khả năng gánh chịu tất cả nỗi ác mộng đó mà thôi.
Tất cả đều im lặng, cùng nhìn về phía chiếc xe ngựa chở Thượng Khả.
Lúc bọn họ còn đang dương dương tự đắc, người ấy, không biết đã lặng lẽ hóa giải nguy hiểm cho bọn họ bao nhiêu lần rồi…

—– Hết chương 30 —–

 
 

7 Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *