Hệ thống anh dũng chịu chết

[HTADCC] Thế giới 3 – Chương 29

Em là tín ngưỡng của ta

Edit: Sidd; Beta: Leslie

Vốn dĩ Thượng Khả không định chơi đàn nhưng nhìn thấy Joey đang bực dọc loay hoay với cây đàn hạc của cậu ta thì tự nhiên cậu cũng muốn chạy qua xem thử. Lúc kỹ năng chơi nhạc cụ trong hệ thống sáng lên, mỗi lần bước qua thế giới khác là cậu đều được quyền chọn học thêm một loại nhạc cụ nữa. Nhạc cụ trong hệ thống rất đa dạng, nhiều không kể xiết, căn bản là chỉ cần cậu có đủ sức học thì hầu như có thể học được hết tất cả các loại nhạc cụ có trên đời này.

Trước đó, cậu đã chọn học piano, sáo và violon (lựa chọn sau khi kết thúc thế giới thứ hai) nhưng vẫn chưa được tiếp xúc với nhạc cụ của thế giới khác. Đàn hạc của thế giới này hơi khác với hình ảnh đàn hạc trong ấn tượng của cậu, nó nhìn giống như một cung trăng bạc, bên trên có khảm ba viên pháp tắc tinh thạch tinh xảo tựa như những ngôi sao lấp lánh chiếu sáng rực rỡ, cùng với bảy sợi dây đàn màu vàng kim.

Chắc cũng chỉ có những tay ăn chơi xuất thân quý tộc như Joey mới lấy pháp tắc tinh thạch trân quý để khảm lên nhạc cụ mà thôi.

Thượng Khả thử gảy vài nốt, kết giới từ pháp tắc tinh thạch lập tức được hình thành, tiếng đàn vang đi rất xa, giống như có chức năng khuếch tán âm thanh vậy

Cậu có chút cảm hứng, trong đầu tổ hợp ra từng chuỗi giai điệu rất nhanh, ngón tay linh hoạt di chuyển, bắt đầu ngẫu hứng chơi đàn.

Một khúc nhạc êm dịu réo rắt như dòng nước dạt dào từ từ hóa thành một dải ngân hà, chậm rãi chảy trôi dưới bầu trời đêm.

Thượng Khả cũng không nhận ra rằng theo tiếng đàn của cậu, ma khí nhiễm trên người mọi người đều bị dẫn vào thân thể cậu từng chút từng chút một, đây cũng chính là nguyên nhân khiến bọn họ chợt cảm thấy nhẹ nhõm, dễ chịu hẳn.

Mọi người đi ra khỏi lều, lẳng lặng nhìn người thanh niên đang chuyên tâm gảy đàn, ai nấy đều tập trung lắng nghe, tâm trạng cáu kỉnh cũng dần dần tan biến, cuối cùng chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Xung quanh Thượng Khả ngưng kết một lượng ma khí rất lớn, hội tụ thành một vòng xoáy cực đại trên không trung. Đồng thời, trong tiếng nhạc cũng chứa đựng một lực tín ngưỡng mạnh mẽ đan xen cùng với ma khí, tất cả khiến cho nơi Thượng Khả ngồi biến thành nơi tăm tối nhất, nhưng cũng là nơi rực rỡ nhất.

Chỉ có ánh sáng mới có thể làm cho bóng tối ngưng tụ.

Chỉ có bóng tối mới có thể làm cho ánh sáng lan tỏa.

– Thượng Khả! – Đề Lạc là người đầu tiên nhận ra điều dị thường.

Chỉ thấy Thượng Khả hai mắt khép hờ, sắc mặt tái nhợt trong suốt, môi đỏ như máu, một luồng ma khí như tơ chầm chậm quấn lấy đầu ngón tay của cậu, từng nốt nhạc ngưng tụ lực tín ngưỡng giống như những đốm sáng lập lòe trong bóng đêm.

Ma khí dần lan tới hai mắt Thượng Khả tựa như một ngọn lửa đen đang quay cuồng thiêu đốt. Một giọt lệ màu đen chảy xuống từ khóe mắt cậu, trên gương mặt trắng như ngọc lưu lại một vệt nước mắt tối thẫm, tức thì hóa thành một làn sương đen tan biến vào hư không.

Cậu dẫn bóng tối vào trong cơ thể mình, lưu lại ánh sáng cho người khác.

– Thượng Khả, dừng lại! – Kassi cũng hét lớn.

Thân thể của Thượng Khả gần như đã bị ma khí bao phủ.

Lúc này mọi người mới phát hiện ra điều khác thường, kinh hoàng nhìn ma khí đang chuyển động xung quanh Thượng Khả, tất cả đều vô thức lùi ra sau một bước.

– Bị nhiễm ma chướng rồi! – Có người khẽ hô một tiếng, ánh mắt chất chứa vẻ chán ghét và hoảng sợ.

– Bắt hắn lại, xem còn cứu được không! – Lại có người khác kêu lên.

Vài người nhanh chóng vây đến chỗ Thượng Khả, Đề Lạc và Kassi lập tức chắn ở trước người cậu.

– Không ai được phép động vào cậu ấy! – Đề Lạc lạnh giọng quát.

– Đề Lạc điện hạ, hắn đã bị nhiễm ma chướng rồi, nếu không mau chóng chữa trị thì nhất định sẽ biến thành ma đồ!

Kassi tức giận nói:

– Dù tất cả các người có biến thành ma đồ thì cũng không đến lượt anh ấy!

Những tên khốn này không hề biết bản thân mình mới là người bị nhiễm ma chướng, bây giờ còn muốn làm tổn thương người đã cứu bọn họ sao?

– Kassi, chúng tôi biết hắn là bạn của cậu nhưng nếu là trường hợp nhiễm ma chướng thì chúng tôi không thể mặc kệ được. – Một người khác nói – Xin hai người hãy tránh ra, nói không chừng hắn còn cứu được.

– Đúng vậy, các người không thể chỉ vì bạn của mình mà không màng đến an nguy của những người khác. – Không ít người nhao nhao phụ họa.

– Không màng đến an nguy của những người khác? Bộ các người không phát hiện ra lúc nãy bản thân mình vừa mới bị  nhiễm ma chướng hay sao? – Kassi giận không kiềm được – Nếu như không có Thượng Khả, bây giờ người cần được cứu chính là các người đó!

– Cậu có ý gì? – Mọi người ngờ vực.

– Lúc nãy Thượng Khả đã mượn âm nhạc để dẫn ma khí trên người các người vào trong cơ thể anh ấy.

– Hừ, cậu đang nói đùa sao? – Đa số mọi người đều tỏ vẻ không tin – Ai lại đi hấp thụ ma khí cho người khác, làm vậy không phải là muốn chết à?

– Kassi, cậu hà tất gì vì biện hộ cho hắn mà đi bịa ra một lời nói dối hoang đường như vậy? Nhìn nồng độ ma khí trên người hắn đi, rõ ràng là vì ý chí của hắn quá yếu đuối hoặc là tín ngưỡng không vững vàng mới dẫn tới hậu quả như vậy.

– Ý chí quá yếu đuối? Tín ngưỡng không vững vàng? – Kassi bị chọc tức mà nở nụ cười – Các người nghĩ một người ý chí yếu đuối, tín ngưỡng không vững vàng mà có thể gảy ra một khúc nhạc mang theo lực tín ngưỡng à?

Mọi người ngẩn ra, lúc này bên tai họ vẫn còn văng vẳng âm thanh của đàn hạc, du dương thuần khiết, quả thực đúng như Kassi nói, bên trong giai điệu ẩn chứa một lượng lực tín ngưỡng khổng lồ.

Chuyện này… là sao?

Không quan tâm đến sự ồn ào của mọi người, Đề Lạc ngồi xuống bên cạnh Thượng Khả, khẽ nói:

– Thượng Khả, được rồi, dừng lại đi.

Hắn vừa đưa tay khoát lên trên lưng Thượng Khả thì lập tức cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương xâm nhập vào cơ thể từ đầu ngón tay, gần như khiến cánh tay của hắn chết lặng.

Bây giờ Đề Lạc mới biết Thượng Khả đã hấp thụ bao nhiêu ma khí vào người, mới chỉ tiếp xúc gần một chút cũng đã tạo thành đòn công kích lớn.

Hắn quả thực không cách nào tưởng tượng nổi Thượng Khả lại có thể chịu đựng được một lượng ma khí khổng lồ như vậy, rốt cuộc tín ngưỡng của cậu là gì?

– Papa. – Đúng lúc này, một âm thanh non nớt cắt đứt dòng suy nghĩ của Đề Lạc.

Đề Lạc nâng mắt lên, nhìn thấy Phốc Phốc vươn tay nhào tới Thượng Khả.

– Khoan đã. – Hắn còn chưa dứt lời thì bàn tay Phốc Phốc đã nắm lấy ống tay áo của Thượng Khả. Tiếp đó, ma khí tại nơi bị bàn tay nhỏ bé kia chạm vào đột nhiên tiêu tán, đồng thời thoát ra ngoài rất nhanh. Không bao lâu sau, ma khí trên người Thượng Khả đã hoàn toàn biến mất, âm thanh của đàn hạc cũng theo đó mà dừng lại.

Đề Lạc kinh ngạc nhìn Phốc Phốc. Hắn biết cô bé này nắm giữ một lực tín ngưỡng vô cùng thuần khiết nhưng lại không ngờ sức mạnh của cô bé lại có thể đối kháng với ma khí trên người Thượng Khả. Hắn lại nhìn về phía Thượng Khả, cặp cha con này, thật đúng là… không thể tin được.

Khúc nhạc đã dừng lại, ánh sáng của lực tín ngưỡng cũng từ từ biến mất, ma khí bắt đầu tản ra khắp nơi, mọi người vốn đang tranh luận ỏm tỏi thì đột nhiên cảm thấy cả người phát lạnh, từng chút ma khí xâm nhập vào cơ thể, giây phút đó giống như đang từ biển hoa ngập tràn ánh mặt trời rơi thẳng xuống sông băng lạnh lẽo vậy.

Mức độ chênh lệch lớn đến mức khiến mọi người suýt nữa phun ra một ngụm máu.

Lúc này bọn họ mới nhìn lại Thượng Khả, trong lòng đã không còn sự căm ghét lúc ban đầu, ngược lại càng thêm khiếp sợ và không dám tin.

Người này, lúc nãy thực sự đã hấp thụ ma khí giúp bọn hắn?

– Thượng Khả, em sao rồi? – Đề Lạc đỡ Thượng Khả, chăm chú nhìn cậu.

– Tôi không sao. – Thượng Khả nở nụ cười mệt mỏi với Đề Lạc sau đó nhìn sang Phốc Phốc, sờ sờ đầu cô bé, dịu dàng nói – Cảm ơn Phốc Phốc.

Phốc Phốc hoàn toàn không hiểu sao Thượng Khả lại cảm ơn mình nhưng vì được khen ngợi nên cô bé vô cùng vui vẻ, nhào vào trong ngực cậu, bám dính lấy cậu thật chặt.

Thực ra khi nãy, Thượng Khả vốn không có ý định hấp thụ ma khí giúp đám người kia. Chỉ là lúc tiếng nhạc vừa vang lên, cậu lại cảm giác có một lượng lớn ma khí vọt tới cậu, sau đó dung nhập vào thân thể cậu rất nhanh. Mà thứ duy nhất có thể bài trừ lượng ma chướng này chính là âm thanh của đàn hạc nên cậu chỉ có thể liên tục gảy đàn, bởi vì chỉ cần dừng lại một chút thôi thì rất có thể bản thân cậu sẽ bị ma khí nuốt trọn.

May mà Phốc Phốc giúp cậu cắt đứt ma khí kịp thời, cho cậu một chút không khí để thở, nhờ vậy mới tránh được một kiếp.

Thì ra thể chất hút ma khí của cậu có thể biến đồ vật thành nơi phát huy kĩ năng! Quả thật là cái thế giới đầy cạm bẫy này chỗ nào cũng nguy hiểm hết trơn, tùy tiện gảy đàn một cái cũng có thể gảy mình chết luôn, quá đủ rồi đó!

Thượng Khả nhìn cây đàn hạc trong tay mình, quyết định trước khi rời khỏi thế giới này sẽ không bao giờ đụng vào bất cứ nhạc cụ nào nữa.

Cậu cầm đàn trả lại Joey ở bên cạnh, thấy hắn đang dùng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa sùng bái nhìn cậu chăm chăm:

– Thượng Khả, không, tiền bối Osari, xin hãy nhận của em một lạy.

Thượng Khả: …

Xoay đầu nhìn mọi người đang đứng xung quanh mình, cậu phát hiện ánh mắt ai nấy đều y hệt như Joey.

Lúc mọi người định vây tới hỏi chuyện thì Thượng Khả quay đầu nói với Đề Lạc:

– Đề Lạc, cho tôi mượn vai ngài dựa một chút.

Vừa dứt lời, cậu đã ngất xỉu ở trong lòng hắn.

Đề Lạc nhẹ nhàng ôm lấy Thượng Khả đang xụi lơ trong lòng mình, ánh mắt vừa dịu dàng vừa xót xa.

– Anh ấy sao rồi? – Kassi vội vã lại gần, quan tâm hỏi.

– Có lẽ sẽ suy yếu trong một thời gian rất dài. – Sắc mặt Đề Lạc trầm xuống.

Mũi Kassi hơi cay, hắn khẽ mắng:

– Đồ ngốc!

– Ta mang em ấy vào trong nghỉ ngơi, những chuyện khác giao cho cậu. – Đề Lạc ôm lấy Thượng Khả và Phốc Phốc, trực tiếp đi vào trong lều.

Kassi nhìn theo bóng lưng của hắn, ánh mắt phức tạp.

Trải qua sự thanh lọc bằng âm nhạc của Thượng Khả, tuy mọi người vẫn còn có chút không thoải mái nhưng đã không còn cảm giác bị đè nén hít thở không thông như trước nữa.

Hơn nữa, bây giờ bọn họ cũng dần hiểu được việc hấp thụ ma khí khiến Thượng Khả phải chịu gánh nặng to lớn đến thế nào. Người bình thường chỉ bị nhiễm một chút ma khí thôi cũng đã cảm thấy khó chịu vô cùng, vậy mà một mình cậu lại hấp thụ ma khí của nhiều người như vậy, sự kiên cường và dũng cảm này thực sự làm cho người ta bội phục.

Lúc trước, bọn họ vẫn còn hùng hồn chỉ trích ý chí của cậu yếu đuối, tín ngưỡng không kiên định, giờ ngẫm lại mới thấy hóa ra kẻ yếu đuối thực sự chính là bọn họ. Bọn họ sợ hãi ma khí, đem hết khả năng để che giấu nhược điểm của mình. Nhưng Thượng Khả lại cho họ thấy được một cách chiến đấu mới: biến thân thể của chính mình thành chiến trường, biến ý chí của mình thành vũ khí, đối đầu với ma khí không nhân nhượng.

Bọn họ chỉ biết cẩn trọng phòng thủ chứ không bao giờ nghĩ tới việc trực diện đối kháng.

Thế nhưng, trên đời này, mấy ai có thể dựa vào ý chí của mình mà chiến thắng được ma quỷ ở trong lòng? E rằng chỉ có người nào lòng dạ trong sáng, tín ngưỡng kiên cường mới có thể làm được thôi.

Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về lều vải nơi Thượng Khả đang ở, nhất thời cảm xúc dâng trào khó mà kìm nén được…

Trải qua sự kiện lần này, Thượng Khả gần như đã trở thành đối tượng trọng điểm cần được bảo vệ. Chuyến hành trình đến Chiểu Trạch Thâm Uyên của mọi người cũng bởi vì sự hiện hữu của cậu mà trở nên dễ dàng hơn rất nhiều, chí ít cũng không cần lo bị nhiễm ma chướng mà trở nên điên cuồng nữa.

Có điều, càng đến gần khu vực trung tâm của Chiểu Trạch Thâm Uyên thì ma khí cũng ngày càng đậm đặc hơn. Dọc đường đi, mọi người nhìn thấy hàng loạt xác chết, không lâu sau, bọn họ cũng không may bị lạc đường.

Sau bốn năm ngày lòng vòng trong Chiểu Trạch Thâm Uyên, cuối cùng bọn họ cũng gặp được một chi đoàn khác.

Thế nhưng tình trạng của chi đoàn này rất tệ, ba mươi mấy người dáng vẻ uể oải, trên người đều mang thương tích, vừa trông thấy đám người Thượng Khả thì suýt nữa là xông thẳng tới chém giết.

So với chi đoàn này thì trạng thái tinh thần của đám người Đề Lạc hoàn toàn khác hẳn. Tuy rằng cũng có chút mệt mỏi nhưng mọi người không cảm thấy sợ hãi và căng thẳng quá nhiều.

Thượng Khả chăm chú nhìn sang, phần lớn người trong chi đoàn này đều đã bị nhiễm ma chướng, trong đó còn có mấy người đã biến thành sứ đồ hạ cấp.

Lúc cậu đang quan sát đám người này thì đột nhiên nghe thấy một tên hoảng sợ hét to:

– Là sứ đồ cấp vương! Trong bọn họ đang có sứ đồ cấp vương!

Thượng Khả quay đầu nhìn theo tiếng kêu, phát hiện ngón tay của đối phương đang chỉ thẳng vào mình.

Chà, bị phát hiện rồi?

—– Hết chương 29 —–

 
 

3 Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *