Hệ thống anh dũng chịu chết

[HTADCC] Thế giới 3 – Chương 28

Em là tín ngưỡng của ta

Edit: Sidd; Beta: Leslie

Tuy Đề Lạc rất nghiêm túc nói với Kassi rằng Thượng Khả sẽ sống ở phủ đệ của hắn nhưng rốt cuộc cậu vẫn hết sức “hồn nhiên” theo Kassi về nhà, hoàn toàn không đếm xỉa gì tới bộ mặt tối sầm như bị hun khói của hắn.

Trên đường về, Kassi nhìn sang người thanh niên đang đi ở bên cạnh: ngũ quan thanh tú, đôi mắt sáng ngời, mái tóc đen dài rũ xuống nghiêng nghiêng, óng ánh như tơ lụa. Từng cử chỉ của cậu đều toát ra một cảm giác khiến người khác vui vẻ thoải mái, hơn nữa cậu còn có một trái tim lương thiện, ý chí lại kiên cường, Đề Lạc phải lòng cậu thì cũng không có gì lạ.

– Sao vậy? – Thượng Khả nghiêng đầu nhìn Kassi.

Phốc Phốc cũng nghiêng đầu nhìn hắn: Sao vậy?

– Không, không có gì. – Kassi vội vàng thu ánh mắt, cái nhìn khi nãy của cậu khiến trái tim hắn có chút đập nhanh. Vốn định thăm dò Thượng Khả một chút về mối quan hệ giữa cậu và Đề Lạc, kết quả là chẳng nói được gì. Thế nhưng chỉ cần nghĩ đến một ngày nào đó Thượng Khả sẽ ở bên cạnh Đề Lạc là hắn lại cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt.

Thực ra Đề Lạc cũng có cảm giác giống như Kassi, đều phải trơ mắt nhìn người mình thích đi theo một người đàn ông khác, đương nhiên tâm trạng không thể tốt đẹp được.

Trong lúc bọn họ còn đang mơ hồ về cảm xúc của chính mình thì các quốc gia ở Đại Lục đã sôi nổi hưởng ứng lời kêu gọi của Đế quốc Thánh Nhã, đồng ý tham gia vào quá trình phong ấn cây ma quỷ.

Nhiệm vụ đã được xác định, cuộc hành trình phong ấn cây ma quỷ chính thức khởi hành.

Các dũng sĩ xắn tay áo, bắt đầu tiến đến Chiểu Trạch Thâm Uyên*.

*Vực đầm lầy

Tất cả mọi người đều không hiểu rõ mức độ nguy hiểm của lần phong ấn này. Mặc dù không nắm được cụ thể số lượng người tham gia nhưng Thượng Khả nhớ là lúc xâm nhập được vào bên trong thì hầu như toàn quân đã bị diệt hết, cho dù chỉ tiến gần đến khu vực sát ranh giới cũng đã để lại tổn thất nặng nề, đa số những người sống sót đều mang trong lòng nỗi ám ảnh. Thế nên, đến khi bắt đầu lần xâm nhập thứ hai, số lượng người ước chừng đã giảm đi hai phần ba.

Vì vậy, đối với lần hành động này, Thượng Khả cũng không mấy chắc chắn, cậu chỉ có thể cố gắng hết sức tập trung những dũng sĩ kiên trì đến cuối cùng lại một chỗ, lợi dụng ưu thế có thể hấp thụ ma khí của bản thân mà dốc sức bảo vệ bọn họ đến khi vào được khu vực trung tâm.

Lần này Đề Lạc cũng gia nhập vào chi đoàn của Kassi, cùng bọn họ hành động. Thượng Khả còn yêu cầu thêm hai người khác từ Đề Lạc: một là người đội trưởng từng khiêu khích cậu lúc trước – Max, người còn lại là một nghệ nhân làm vườn – Simbi.

Tìm Max thì có thể hiểu được, nhưng tên nghệ nhân làm vườn kia thì có tài cán gì? Đề Lạc và Kassi đều tỏ vẻ không thể hiểu nổi.

Thượng Khả nói:

– Lực tín ngưỡng không phân biệt địa vị cao thấp, hơn nữa muốn phong ấn cây ma quỷ thì cần phải có những loại tín ngưỡng khác nhau, cho nên chủng loại càng nhiều càng tốt.

Dù vậy cũng không cần phải chọn một nghệ nhân làm vườn chứ! Không phải họ khinh thường nghề này hay mà là cái vị đang đứng ở trước mắt này thực sự khiến người khác gục ngã! Ông ta mặc một cái áo sơmi rồi khoác jacket bên ngoài, nhưng bên dưới lại mặc một cái váy cỏ, chân còn mang một đôi giày cỏ nữa! Chọn tên nghệ sĩ điên này có ổn không vậy?

Sau khi cho ông ta vào đội xong, bọn họ nhìn đi nhìn lại vẫn cứ thấy có gì đó sai sai!

Nhưng mà dưới lý lẽ thuyết phục của Thượng Khả, mọi người đành phải miễn cưỡng chấp nhận. Cuối cùng, chi đoàn này có tổng cộng là hai mươi ba người, trong đó cũng bao gồm luôn bạn bè của Kassi là Amy, Vodora, Fred, Joey và Touro, số còn lại phần lớn là người của Đề Lạc.

Sau khi sửa soạn hành trang xong, mọi người tập trung khởi hành theo đúng thời gian đã định.

Dọc đường, ai cũng cố ý giữ khoảng cách với Simbi, chỉ có Thượng Khả là không thèm để tâm chút nào. Những người chỉ quan tâm đến vẻ bề ngoài này sẽ không ngờ được vị nghệ nhân làm vườn này đã tham gia hai lần phong ấn , là kẻ mạnh đầu tiên tới được trung tâm của Chiểu Trạch Thâm Uyên, hơn nữa cũng là một trong năm dũng sĩ cuối cùng còn sống trở về.

Tín ngưỡng của ông ta là “tự nhiên”, tuy hành vi và gu thẩm mỹ hơi lập dị nhưng tố chất tâm lý phỏng chừng còn mạnh mẽ hơn tất cả những người ở đây. Ừ thì… độ dày của da mặt cũng vậy.

– Thượng Khả, cái kết của cậu đẹp quá, dạy cho tôi làm nha. – Nhìn con bọ ngựa mà Thượng Khả kết cho Phốc Phốc, hai mắt Simbi tỏa sáng.

– Được. – Thượng Khả đồng ý cười.

Tuy phong cách của cả hai hoàn toàn bất đồng nhưng khi ở cạnh nhau lại hòa hợp đến kì lạ.

Ban ngày, Đề Lạc chỉ âm thầm quan sát, đến tối lại mang Thượng Khả và Phốc Phốc vào lều của mình. Lần nào Kassi cũng dựng lều gần chỗ bọn họ để tiện quan sát động tĩnh bên trong, chỉ cần phát hiện điều gì bất thường là hắn sẽ lập tức xông vào.

Có điều, bởi Phốc Phốc cứ kè kè một bên như vậy nên dù Đề Lạc có ý nghĩ gì với Thượng Khả thì cũng chẳng làm được gì.

Mấy ngày này trôi qua rất yên bình, cũng không có chuyện ngoài ý muốn gì phát sinh. Trên đường đi, họ cũng gặp không ít chi đoàn khác, có đội khá thân thiện nhưng cũng có đội tương đối lạnh nhạt. Mọi người đều duy trì quan hệ xa cách như vậy, cùng nhau hướng đến mục tiêu phía trước.

Đến chạng vạng tối ngày thứ sáu, lúc bọn họ đang cách ranh giới Chiểu Trạch Thâm Uyên chưa đầy ba mươi dặm thì phát hiện trên mặt đất có rất nhiều thi thể, sự yên bình mấy ngày qua cuối cùng cũng bị phá tan.

Số người chết lên đến gần năm mươi người, tử trạng thê thảm, vết máu hình như còn chưa khô hẳn.

– Có lẽ là do sứ đồ ma quỷ gây ra, thực lực đối phương rất mạnh, hạ thủ không chút lưu tình. – Sau khi kiểm tra xong, thị vệ hồi báo lại cho Đề Lạc.

Hắn nhíu mày, cũng không nói thêm gì, chỉ nhắc nhở mọi người cẩn thận.

Mấy đội kỵ bịnh lại đi tiếp thêm vài dặm, trước khi màn đêm buông xuống mới dừng chân hạ trại.

Ban đêm, âm thanh bốn bề im ắng tịch mịch, chỉ có gió đêm thổi vù vù.

Lúc này, Đề Lạc vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi đột nhiên mở mắt ra, yên lặng chui ra khỏi lều, cùng hắn đi ra ngoài còn có Kassi và đám người của Max.

Bọn họ vừa chuẩn bị phát hiệu lệnh thì doanh trại bất ngờ bị tập kích.

Thượng Khả bị âm thanh ồn ào đánh thức, cậu bước nhanh tới góc lều, vén một khe hở nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy đám người Đề Lạc đang chiến đấu ác liệt với một nhóm người đánh lén.

Đương lúc chăm chú quan sát, một cái đầu nhỏ đột nhiên nhô lên, suýt chút nữa là thò ra ngoài lều. Thượng Khả vội vàng kéo Phốc Phốc ôm vào lòng, dặn nhỏ:

– Con ngoan ngoãn đợi ở đây, không được đi ra ngoài biết không?

Phốc Phốc thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Thượng Khả, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng cứng lại. Cô bé liên tục gật đầu, vùi ở trong ngực cậu không nhúc nhích.

Thượng Khả vừa ôm Phốc Phốc trốn ở trong lều, vừa căng thẳng quan sát động tĩnh bên ngoài.

Hiện tại thể lực của cậu rất yếu, đi vài bước là phải thở dốc, tốt nhất là cứ ở yên một chỗ, tránh đi ra làm loạn thêm. Cậu tin với hào quang của “nhân vật chính” Kassi cùng với thực lực của Đề Lạc, đối phó với mười mấy tên sứ đồ hạ cấp cũng chẳng thành vấn đề.

– Quincy, bên kia. – Đột nhiên tiếng hét của Đề Lạc truyền vào tai Thượng Khả.

Quincy? Thượng Khả hơi biến sắc, đây không phải là tên phản bội mưu hại Đề Lạc lúc đó sao?

Kỳ lạ là người trong chi đoàn của hắn cậu đều biết, rõ ràng không có người nào tên “Quincy” hết.

Thượng Khả vén lều lên, nhìn sang bên kia.

Thì ra là hắn – thị vệ bên người Đề Lạc – Jacques, “Quincy” chắc là tên thường gọi của hắn.

Cũng may là phát hiện ra sớm! Nếu không rất có thể Thượng Khả sẽ bỏ lỡ cơ hội cứu Đề Lạc. Theo như tình tiết gốc, chân tướng cái chết của Đề Lạc đến cuối cùng vẫn là một điều bí ẩn. Không một ai biết được rằng Đề Lạc – nhị vương tử của Đế Quốc đã từng danh chấn một phương lại chết ở trong tay người bạn cũng là thị vệ thân cận mà ngài tin tưởng nhất.

Song tinh của học viện Light, một thì chết oan uổng, một thì dấn thân vào bóng tối, quả là một tấn bi kịch.

Nhưng mà đã có Thượng Khả ở đây rồi, cậu tuyệt đối sẽ không để cho bi kịch kia tái diễn.

Đúng lúc này, chợt nghe thấy một tiếng “xoẹt”, lều vải bị một lưỡi kiếm sắc bén rạch ra, mũi kiếm chỉ cách Thượng Khả không quá mười cm.

Thượng Khả vội vã ôm Phốc Phốc lui về phía sau, trong vòng mấy giây, lều vải lại bị rạch thêm vài lỗ hổng.

Thượng Khả nhíu mày, ma khí trong cơ thể bắt đầu cuộn lên, con ngươi lóe ra tia sáng, uy áp của sứ đồ cấp vương bất ngờ bộc phát.

Một tên đánh lén dường như phát giác được sự tồn tại của Thượng Khả, vừa định tập kích vào trong lều thì bị luồng uy áp này làm chấn động suýt chút nữa là ngã quỵ.

Bởi vì trong khoảng thời gian này Thượng Khả đã hấp thụ một lượng ma khí rất lớn, cho nên uy áp của sứ đồ cấp vương trên người cậu cũng không hề mất đi, ngược lại còn rất có hiệu quả dọa người.

Tên đánh lén kia hoảng hốt, vội lùi ra sau mấy bước, không dám tiếp cận vào trong lều nữa.

Đề Lạc và Kassi vốn nhìn thấy tên đánh lén kia tiếp cận đến căn lều Thượng Khả đang ở, đang muốn chạy tới cứu viện thì nào ngờ tên kia tự dưng giống như đang làm xiếc, nhào tới trước rồi lại bắn trở về, hệt như nhìn thấy thứ gì đáng sợ vậy.

Đương nhiên là đám người Đề Lạc sẽ không nương tay, nhanh chóng tống hắn vào địa ngục.

– Thượng Khả, hai người không sao chứ? – Đề Lạc chắn ở trước lều, quay đầu nhìn vào bên trong.

– Không sao. – Thượng Khả hỏi – Tình hình bên ngoài thế nào?

Đề Lạc nhìn chung quanh một vòng rồi trả lời:

– Đã giải quyết xong rồi.

Toàn bộ nhóm người đánh lén đều đã bị tiêu diệt, mọi người bắt đầu xử lý hiện trường.

Lúc này, Thượng Khả mới ôm Phốc Phốc đi ra khỏi lều.

Nhìn thấy cảnh tượng máu tanh như vậy nhưng Phốc Phốc lại không lộ ra vẻ gì là sợ hãi. Thượng Khả đã sớm nhận ra điều này, mặc dù trí tuệ của Phốc Phốc thấp hơn những đứa trẻ đồng trang lứa khác nhưng có thể cũng chính vì nguyên nhân này mà cô bé không hề có chút sợ hãi nào đối với cái chết.

Thế giới của cô bé rất đơn thuần, chỉ có thích và không thích, không có nhận thức về tốt hay xấu của thế tục.

Không lâu sau, một vài người từ hai doanh trại của vùng lân cận đến gặp Đề Lạc, bàn bạc về cách đối phó với đám người đánh lén. Cuối cùng, moin gười đưa ra quyết định hợp nhất tất cả các chi đoàn lại, vừa thống nhất quản lý, cũng vừa thuận tiện tập trung lực lượng đối phó với những mối nguy hiểm tiếp theo.

– Đề Lạc đại nhân, vị này là? – Một nữ quân nhân dáng người xinh đẹp nhìn sang Thượng Khả đang đứng ở bên cạnh, trong mắt ánh lên sự hứng thú.

– Osari. – Đề Lạc đưa tay vòng qua eo Thượng Khả, rõ ràng là một hành động rất bình thường, nhưng trông thật giống như đang tuyên bố chủ quyền vậy.

Nữ quân nhân là một người đơn giản, hoàn toàn không chú ý tới thâm ý bên trong, trực tiếp nói với Thượng Khả:

– Mấy ngày nay tôi thấy thức ăn của doanh trại các người đều là do cậu nấu, hương vị thực sự rất hấp dẫn, không biết từ giờ cậu có thể sẵn tiện nấu cho chúng tôi một ít không, chúng tôi sẽ trả tiền.

– Không thành vấn đề. – Thượng Khả cười đáp ứng – Chỉ cần mọi người không chê.

– Không chê, không chê đâu mà. – Bọn họ nghe thấy mùi thức ăn của người khác đã nuốt không trôi cơm mấy ngày nay rồi đó?!

Một đội trưởng của chi đoàn khác vẫn còn chút đề phòng với Thượng Khả, ánh mắt lộ ra vẻ thăm dò.

Hôm sau, đoàn người tiếp tục lên đường, buổi chiều đã tiến đến ranh giới của Chiểu Trạch Thâm Uyên. Ma khí ở đây đậm đặc hơn những khu vực khác rất nhiều, nhất thời mọi người cảm thấy vô cùng áp lực, vẻ mặt ai nấy đều khó chịu bức bối, chỉ có Thượng Khả, Phốc Phốc và vị nghệ nhân làm vườn kia là bình thường.

Buổi tối đầu tiên ở Chiểu Trạch Thâm Uyên, chẳng ai ngủ được cả, cho dù có ép buộc chính mình đi vào giấc ngủ thì cũng sẽ giật mình tỉnh giấc vì ác mộng.

Bầu không khí trong chi đoàn trở nên căng thẳng dị thường, đủ loại cảm xúc tiêu cực ùn ùn kéo đến, không cách gì ngăn cản được.

Đúng lúc này, những nốt nhạc ngắt quãng vang lên trong đêm tối, nối tiếp nhau như một chuỗi hạt, tạo thành một khúc nhạc êm dịu véo von.

Người trong lều lục tục đi ra, nhìn về nơi phát ra tiếng nhạc.

Một người đàn ông mặc trường bào ngồi khoanh chân bên đống lửa, tay cầm đàn hạc, nhẹ nhàng gảy đàn. Cậu có một mái tóc đen dài rũ xuống tấm chăn, nét mặt dịu dàng, đôi mắt ánh lên ngọn lửa rực rỡ. Những ngón tay mang theo âm nhạc nhảy nhót trong màn đêm yên tĩnh tựa như một loại ma pháp khiến toàn bộ ma khí chung quanh đều bị xua tan. Tâm trạng bị dồn nén trong lòng mọi người cũng theo đó dịu lại, bầu không khí bị đông cứng khi nãy cũng dần dần hóa thành mây khói.

—– Hết chương 28 —–

3 Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *