Hệ thống anh dũng chịu chết

[HTADCC] Thế giới 1 – Chương 5

Chỉ cần 72 giờ để yêu em

Edit: Sidd; Beta: Leslie

Gabriel phất phất tay, điệu bộ tựa như nữ vương cao cao tại thượng: “Tao đợi ngày này đã lâu lắm rồi, những oán hận mà tao phải nhận lúc trước sẽ trả lại tất cả cho mày ngay hôm nay”

Tát được một cái lên mặt cậu, cả người Gabriel rất sảng khoái và thỏa mãn giống như vừa hoàn thành xong một sự nghiệp vĩ đại.

Thượng Khả chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm gã.

Gabriel ung dung nhàn nhã sửa lại cổ áo, ngón tay âm thầm tắt dụng cụ gây nhiễu giấu bên dưới cổ áo. Sau đó, gã khom lưng chỉnh lại chăn cho Thượng Khả, giọng điệu dịu dàng nói: “Trông mày có vẻ mệt mỏi lắm rồi, nghỉ ngơi cho tốt nhé, lần sau tao lại tới thăm mày. Có điều… lần sau gặp lại có thể là mày đã ở nghĩa địa rồi” Khi nói đến câu cuối cùng, âm lượng của gã ép xuống rất nhỏ, gần như là dán vào tai cậu mà nói.

Nói xong, gã lùi ra sau một bước rồi quay lưng về phía máy ghi hình nở một nụ cười khoái trá và nghênh ngang rời đi.

Bộ dạng tiểu nhân đắc ý đó của gã khiến người khác muốn đạp một cú.

Tuy Cage chân chính là một người có chút kiêu ngạo tùy hứng và cũng không có quan hệ tốt với Gabriel nhưng không đến mức vào lúc cậu ta sắp chết như bây giờ mà hắn còn chạy tới bồi thêm một dao chứ? Bộ có thâm thù đại hận à? Huống chi cha của Cage còn là ân nhân kiêm cha nuôi của gã, cái trò lấy oán trả ơn này cũng quá đáng lắm rồi.

Trầm mặc nhìn trần nhà, Thượng Khả đang suy nghĩ xem nên làm sao để trong hoàn cảnh tay không thể cử động miệng không thể nói mà dạy cho Gabriel một bài học. Nghĩ tới nghĩ lui, mắt cậu lại bắt đầu thấy cay cay. Thôi, ngủ luôn cho rồi, ngủ một giấc đã rồi tính tiếp…

Lúc Ravel đi vào phòng bệnh, đứa trẻ trên giường vẫn còn đang ngủ say, mái tóc mềm mại phủ xuống trán, đuôi tóc hơi vểnh lên, dáng vẻ có phần biếng nhác. Nắng chiều ngoài cửa sổ nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt hơi gầy lưu lại một khoảnh ửng hồng nhàn nhạt.

Khẽ bước đến bên cạnh Thượng Khả, Ravel vươn tay vén vài sợi tóc đang che trước mắt cậu. Đột nhiên động tác của hắn khựng lại, tầm nhìn dời sang khóe mắt của cậu. Ở đó có một vết xước rất nhỏ, nếu không để ý kỹ sẽ rất dễ bị bỏ qua.

Mỗi ngày, hắn đều ở bên cạnh Cage nên dĩ nhiên sẽ biết rất rõ từng vết thương trên người cậu. Mấy tiếng trước, vết xước này chắc chắn không hề tồn tại.

Bác sĩ và y tá chăm sóc cho Cage đều đã được tuyển chọn kỹ lưỡng, trên người họ tuyệt đối không mang theo bất cứ vật dụng sắc nhọn nào. Bình thường, khi hộ lý làm việc cũng sẽ mang găng tay khử trùng, thao tác vô cùng cẩn thận. Đừng nói đến chuyện va quẹt làm bị thương, trên thực tế, ngay cả một chút va chạm cũng sẽ không xảy ra.

Trầm ngâm trong chốc lát, Ravel ra khỏi phòng bệnh và hỏi bảo vệ trước cửa: “Hôm nay có ai đến thăm Cage không?”

Bảo vệ trả lời: “Tướng quân, chỉ có Gabriel thiếu gia đến nhưng hai tiếng trước cậu ấy đã rời khỏi”

 “Tướng quân, có chuyện gì vậy?” Thấy sắc mặt Ravel không tốt, Kahn vội bước đến hỏi.

Ánh mắt Ravel hơi trầm xuống: “Đến phòng quan sát!”

Hai người đi đến phòng quan sát, bên cạnh còn dẫn theo vài bác sĩ phụ trách chăm sóc cho Cage.

Nhìn thấy bọn họ đến, nhân viên an ninh ở phòng quan sát lập tức đứng dậy hành lễ.

Ravel khoát tay “Tua lại băng ghi hình phòng bệnh của Cage thiếu gia cách đây hai tiếng”

Nhân viên an ninh lập tức làm theo.

Hình ảnh theo dõi rất nhanh được tua ngược cho đến khi Gabriel xuất hiện trên màn hình mới dừng lại.

Mọi người đều thấy Gabriel đi vào phòng bệnh và ở đứng ở bên giường Cage một lúc lâu. Sau đó, gã khom người đắp chăn cho cậu rồi nói: “Lần sau tôi lại tới thăm cậu” và rời khỏi. Toàn bộ quá trình không hề có điều gì bất thường.

Xem đi xem lại mấy lần, Ravel hạ lệnh: “Tiến hành phân tích video trong khoảng thời gian từ lúc Gabriel bước vào phòng bệnh cho đến lúc hắn rời đi.”

Kahn hỏi: “Tướng quân, ngài nghi ngờ Gabriel mang theo dụng cụ gây nhiễu sao?”

Ravel mặt không thay đổi, ánh mắt lạnh băng. Không phải hắn nghi ngờ mà là khẳng định.

Sau ít phút, quá trình phân tích hoàn tất, tất cả những chuyện xảy ra sau khi Gabriel đi vào phòng bệnh được phơi bày hoàn toàn trên màn hình.

【 Mùi vị bị tra tấn như thế nào? 】Ngay từ câu nói đầu tiên, Gabriel đã khiến những người có mặt ở đây cảm thấy không hài lòng. Sau đó, họ lại nghe gã nói tiếp【 Bộ dạng kéo dài chút hơi tàn của mày bây giờ đúng là đáng thương quá 】

【 Mày có biết bản thân mình chẳng còn sống được mấy ngày nữa không? 】

Những người trong phòng quan sát đều hít vào một ngụm khí lạnh. Họ không dám tin Gabriel lại có thể nói ra những lời khắc nghiệt như vậy với Cage.

Cho đến khi gã nói câu “Gia tộc Tỉ Khắc và tất cả vinh quang này đều sẽ do tao kế thừa”, tất cả mọi người đều không khỏi nhíu mày.

Quả thực, chỉ cần Cage chết đi, đứa con nuôi Gabriel này sẽ là người thừa kế duy nhất của Tướng quân Outrey. Niềm vinh quang mà Outrey và Cage dùng cả tính mạng mình để đổi lấy cuối cùng sẽ rơi vào tay một kẻ như vậy sao?

“Chát!” Một tiếng vang giòn bất ngờ truyền đến từ video. Tất cả mọi người đều không dám tin vào cảnh tượng ngay trước mắt: Gabriel tát Cage.

Cả phòng quan sát đột nhiên im lặng như tờ, ai nấy đều phẫn nộ tột độ. Trên màn hình, Cage bất lực nằm ở trên giường bệnh dùng ánh mắt đầy giận dữ nhìn Gabriel. Trông như cậu đang có thiên ngôn vạn ngữ nhưng lại không có cách nào biểu đạt ra. Lúc ở phòng tra tấn chịu đủ mọi đau khổ, cậu cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt yếu đuối tức giận như thế này. Đối với Cage, có lẽ sự vũ nhục từ người thân còn làm trái tim cậu đau đớn rất nhiều lần hơn là sự ngược đãi của kẻ thù.

Sau khi Gabriel rời đi, Cage yên lặng nhìn trần nhà. Con ngươi xanh biếc của cậu từ từ phủ lên một tầng sương nhạt giống như muốn rơi lệ nhưng cuối cùng lại không có giọt lệ nào rơi xuống. Nếu cậu khóc ra được thì tốt rồi, cứ phải kìm nén bản thân mình hết lần này đến lần khác như vậy, người khác nhìn vào cũng chẳng thấy dễ chịu gì.

“Gabriel sao có thể…” Lời còn chưa dứt, Kahn đột nhiên có cảm giác ớn lạnh từ bên cạnh truyền đến. Mọi người đều thấy sắc mặt Ravel lạnh lẽo hung tàn, ánh mắt giống như mũi khoan, cả người tỏa ra sát khí bức người.

Kahn hoàn toàn có thể tưởng tượng được tâm trạng của Ravel lúc này. Hắn là một người đàn ông nghiêm túc đơn điệu, trong đầu hắn chỉ có công việc và công việc, cuộc sống rất buồn tẻ và nhạt nhẽo. Và rồi, sự xuất hiện của Cage giống như những gam màu sống động làm bừng sáng lên thế giới màu xám của hắn, làm cho con người hắn trở nên ôn hòa hơn trước rất nhiều.

Có lẽ, ngay cả chính bản thân hắn cũng không phát hiện ra rằng sự coi trọng của hắn đối với Cage đã vượt ra xa khỏi giới hạn thông thường. Mỗi ngày, Ravel đều dốc lòng chăm sóc cậu, không nỡ để cậu chịu bất cứ một tổn thương nào. Vậy mà hôm nay, đứa trẻ mà hắn nâng niu như bảo bối này lại bị người khác ức hiếp trong lúc hắn không có mặt. Thử hỏi, làm sao hắn có thể không phẫn nộ chứ?

Cage không thể cử động được cũng không thể nói. Nếu không có Ravel quan sát tỉ mỉ, nỗi oan ức mà cậu phải chịu hôm nay sẽ vĩnh viễn không được ai phát hiện.

Nghĩ đến đây, ấn tượng của Kahn đối với Gabriel đã hạ xuống tận cùng. Nếu để một kẻ như vậy kế thừa gia tộc Tỉ Khắc thì đây chính là sự sỉ nhục đối với Tướng quân Outrey và Cage.

“Kahn” Ravel đột nhiên mở miệng “Canh chừng Gabriel, chờ ta trở lại”

Nói xong, hắn xoay người rời khỏi phòng quan sát và đi đến phòng bệnh của Cage.

Thượng Khả đã tỉnh dậy và đang hưởng thụ sự chăm sóc dịu dàng của y tá.

Lúc này, một bàn tay to lớn vươn tới lấy khăn mặt trong tay cô và nhẹ nhàng lau mặt cho cậu.

Cảm nhận được hơi thở quen thuộc, Thượng Khả mở mắt ra. Nhìn thấy Ravel, cậu nở nụ cười ngay lập tức. Dù sao đi nữa thì từ khi đó đến giờ, cậu vẫn luôn được hắn chăm lo nên dĩ nhiên là không thể không có hảo cảm với hắn.

Ánh mắt Ravel hơi tối đi, hắn vẫn chăm chú nhìn cậu, hoàn toàn không có ý định nhìn sang chỗ khác.

Thượng Khả cũng đã quen với chuyện này. Người đàn ông này thỉnh thoảng rất thích nhìn chằm chằm vào một thứ nào đó thật lâu, ví dụ như đôi mắt của cậu, tay của cậu, thức ăn của cậu, quần áo của cậu, ly uống nước của cậu, giường của cậu… Nói chung, tất cả đồ vật lớn nhỏ ở trong phòng bệnh đều đã từng bị hắn nhìn chằm chằm không sót thứ nào. Nếu bọn chúng có ý thức, chắc chắn sẽ sẽ bị ánh mắt sắc bén của hắn dọa đến co rúm.

Có điều, hôm nay ánh mắt của người này dường như có chút khác với bình thường. Trong con ngươi lạnh lẽo ẩn chứa một chút thương tiếc, trong sự thương tiếc lại xen lẫn vài tia phẫn nộ, trong sự phẫn nộ lại phảng phất nỗi u buồn… Đừng hỏi vì sao Thượng Khả có thể suy nghĩ ra nhiều nội dung như vậy chỉ bằng nhìn vào đôi mắt, chẳng qua là vì cậu đang rất buồn chán mà thôi.

“Em muốn ra ngoài đi dạo không?” Ravel hỏi.

A! Cuối cùng ngài cũng nghĩ đến chuyện muốn dẫn tôi ra ngoài hóng gió rồi sao? Hai mắt Thượng Khả sáng lên giống như hai ngôi sao lấp lánh đang nhảy múa.

Ánh mắt Ravel đong đầy ấm áp, hắn vén chăn ôm Thượng Khả lên rồi nhẹ nhàng đặt cậu lên xe lăn. Sau đó, hắn đẩy cậu đi xuống vườn hoa lầu dưới.

Xe lăn có đầy đủ các chức năng, có thể trượt trên không trung. Nếu tay chân của Thượng Khả không bị liệt thì cậu hoàn toàn có thể tự điều khiển xe chạy tán loạn khắp nơi.

Bệnh viện này trực thuộc hoàng gia, chỉ tiếp nhận vương công quý tộc và sĩ quan lập được công lao đặc biệt nên môi trường rất thoải mái, phong cảnh rất mê người.

Được hứng gió mát và ngửi hương hoa, bộ dạng Thượng Khả thoải mái vô cùng.

Nói thật, nếu như không bị liệt, cậu có thể tranh thủ vượt qua qua ba nhiệm vụ sau đó ở lại thế giới này hưởng thụ cuộc sống cũng là lựa chọn không tồi. Bây giờ cậu có thân phận, có địa vị, có chỗ dựa, không lo ăn cũng không lo mặc, lại còn được đi theo nhân vật chính an nhàn tuổi xuân. Cuộc sống của cậu quả thực không thể nào tốt đẹp hơn.

“Ngài Ravel” Lúc này, một người đàn ông anh tuấn mặc quân trang ôm bó hoa đi tới. Hắn hành lễ với Ravel rồi nhìn Thượng Khả mỉm cười nói “Xin chào Cage thiếu gia”

Thượng Khả nhìn Ravel và nghe hắn giới thiệu: “Vị này là con trai bạn cũ của cha em, đại tá Roy.”

Thượng Khả gật đầu chào.

“Cage thiếu gia, bó hoa này tặng cho cậu” Roy cầm bó hoa trong tay nhẹ nhàng đặt vào lòng Thượng Khả. Hắn chớp mắt nói: “Bó hoa này là đích thân tôi chọn, hi vọng cậu sẽ thích”

Bó hoa to che mất gần hết khuôn mặt Thượng Khả. Đôi con ngươi xanh biếc lộ ra từ giữa bó hoa hệt như một con mèo nhỏ trốn ở trong bụi hoa, đáng yêu nghịch ngợm. Nhìn thấy Thượng Khả đáng yêu như vậy, Roy ôm ngực mình.

Lúc bị tra tấn, cậu giống như một con báo săn hung mãnh, dù có mất đi móng vuốt cũng không giảm đi nhuệ khí của mình. Còn lúc này, Cage lại ôn hòa nhu thuận tựa như như một động vật nhỏ vô hại. Ai có thể ngờ bên trong thân thể nhỏ bé yếu ớt ấy lại ẩn chứa một trái tim cứng cỏi bất khuất như vậy. Sự tương phản mạnh mẽ khiến cho người khác không khỏi cảm động.

“Tôi vẫn luôn muốn đến thăm cậu nhưng lại sợ quấy rầy cậu tĩnh dưỡng. Hôm nay, nhìn thấy cậu tinh thần vui vẻ, tôi có thể yên tâm rồi” Ánh mắt Roy lộ ra vẻ vui sướng chân thành “Chờ sau khi cậu bình phục, xin hãy để tôi dẫn cậu đi vương thành chơi một chuyến.”

Tuy rằng Roy nói như vậy nhưng bọn họ đều biết cơ hội đó sẽ không bao giờ có.

“Roy, người cũng đã gặp rồi, cậu có thể lui xuống” Ravel đột nhiên mở miệng phá vỡ sự niềm nở của Roy đối với Thượng Khả.

Roy chỉ có thể tiếc nuối nhún vai hành lễ rồi xoay người đi.

Ravel ngồi xuống bên cạnh Thượng Khả hỏi: “Em thấy Roy thế nào?”

Thế nào? Rất tốt. Thượng Khả không hiểu nhìn Ravel.

“Vậy…” Ravel tiếp tục nói, “Nếu để Roy thay thế Gabriel kế thừa sự nghiệp của cha em thì em có đồng ý không?”

—– Hết chương 5 ——

 

3 Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *