Đam mỹ

[Review]Trọng sinh chi đích trưởng Ung chủ – Nhã Mị

35181021_403726566807062_4137743210606755840_n

Tên truyện: Trọng sinh chi đích trưởng Ung chủ

Tác giả: Nhã Mị

Thể loại: Trùng sinh, cường cường, niên thượng (chênh nhau đến tận 20 tuổi), cữu chất, sinh tử, cẩu huyết, ngược, HE.

Editor: Đam mỹ Các

Hello mọi người, ngày hôm nay tui sẽ trở lại với 1 bộ đam mà cá nhân mị thấy khó chịu lắm cơ. Một mình mình khó chịu đâu được, phải kéo thêm người khó chịu chớ hahaha

Thật ra, bộ đam này nội dung khá hay và ngọt, trừ cái đoạn cẩu huyết kia ra thì hầu như toàn truyện là sủng cả. Cơ mà đọc đến hết luôn thì lại thấy ấm ức, nó cứ nghẹn nghẹn trong lòng í, không thể nào nuốt trôi được.

Truyện gồm 4 quyển, 2 quyển đầu ngọt lắm, nếu không thích cẩu huyết thì tui khuyên bạn nên dừng ở đây. Bởi vì sao? Bởi nó sẽ làm bạn vô cùng muốn cầm đao mà bổ cho cả thụ lẫn công.

Này nhé, kiếp trước bạn thụ Đằng Huy Nguyệt (nhũ danh A Việt) đại hôn với thái tử Tề Mình Diệu, nào ngờ bạn í không thể có con (thụ là văn tử có thể sinh con) nên trong hoàng thất ép A Diệu nạp thiếp. Lẽ ra A Diệu không chịu nhưng bản thân thụ cũng ép A Diệu nạp thiếp, nạp cho đã rồi lại tự uất ức mà bỏ luôn A Diệu. Sau đó, em trai A Diệu là Tề Minh Viêm soán ngôi (Minh đế mất sớm nên A Diệu bất đắc dĩ lên ngôi). A Viêm ép Huy Nguyệt làm hoàng hậu hắn, A Việt không đồng ý và tự sát.

Sau khi, trọng sinh, A Việt quyết định ôm cái đùi bự Minh đế. Nào ngờ, đến khi A Việt 7 tuổi Minh đế nhận ra hắn yêu A Việt (vỡi, luyến đồng đó) và hoàn toàn không thị tẩm hậu cung. Tui là tui thích bạn công ở chỗ bạn í vì bạn thụ mà thủ thân như ngọc để bạn Việt không ghen nữa. Nhưng khi yêu Minh đế, do thân phận hai người là cậu cháu nên tạm thời không thể công khai vì A Việt muốn chờ đến cập quan (16 tuổi) với chịu công khai.

Vì vậy mà A Việt lợi dụng bia chắn A Diệu ở kiếp này để mọi người không nghi ngờ. Nói là bia chứ thật ra ẻm cũng áy náy vì không tỏ rõ thái độ. Có điều, đến khi A Diệu phát hiện ra chuyện của 2 người và đến hỏi, A Việt thì ẻm bị kích thích dẫn đến tự mình dâng đến miệng bạn công cho bạn í ăn sạch. Hai người cũng quyết tâm làm cho có thai vì tâm nguyện của em thụ kiếp trước.

Thế nhưng, thế nhưng, máu chó chuẩn bị ập xuống rồi đây. Cho đến lúc em thụ có thai thật thì bạn công lại bảo em đến Phật tự cầu phúc. Đến khi ẻm về thì hay tin bạn công dẫn 1 nữ tử giống em đến 8 phần và bảo muốn lập người đó làm Hậu. Tui thề, đọc đến đó tui nộ hoả công tâm luôn, mẹ nó tức trào máu. Bao nhiêu cách không chọn lại chọn cách máu chó đó. Các bạn biết vì sao công làm vậy không? Ờ, là vì công bị người ta hạ cổ, phải trị liệu. Vì sợ giữa chừng die nên mới không cho thụ hay.

Đm, lúc ngta đang mang thai con mình lại dẫn gái về, còn bảo rằng sủng thụ là vì thụ giống gái đó. Mẹ nó, tui phải chửi thề vì tình tiết đó. Ờ, chưa đâu, vì trị độc mà công hạ chỉ tứ hôn cho thụ với A Diệu. Haha, cẩu huyết chưa? Chưa đâu, đến khi thụ sinh con xong, thụ đã muốn nguôi ngoai thì công tuyên bố, nhường ngôi. Ngày nhường ngôi cũng là đại lễ phong hậu cho em thụ. Tội bạn Diệu lắm, lo cho người yêu hết mình, đến đêm ngày lễ phong hậu vì không muốn em thụ buồn khổ nên kể hết mọi chuyện cho ẻm. Cuối cùng, có lẽ lúc say 2 người có xxoo hay sao í. Nhưng mà rồi ẻm bắt đầu lạnh nhạt với A Diệu trong khi ngta giúp ẻm nhiều lắm. Đành rằng là vì biết được sự thật nên không hờn buồn nữa, nhưng mà rồi cũng không thể tiếp nhận A Diệu luôn. Thì thôi vậy cũng được đi, cơ mà, đến khi Đột Quyết tấn công thành, bạn công lệnh cho ám vệ đem bạn thụ đi để bảo toàn tính mạng, rồi dặn họ đưa đến chỗ A Viêm. Hay lắm man, ở đây ý muốn của bạn công là nhờ 2 người đó lo cho thụ đó, tốt ghê chưa. Thụ thuộc dạng cường, đoán được ý công nên nhất quyết không nghe, còn làm trái ý, tự thoát ly 1 mình, trong lòng luôn nhủ sẽ không tha cho công. Ờ, không tha đâu, vừa gặp lại, quất trúng công 1 roi, vậy là đau lòng quá nên tha.

Chưa hết, sau đó, thụ lại có thai, 2 đứa con cuối cùng quăng cho A Diệu và A Viêm, còn 2 người đó đi đến nước khác làm vương làm hậu.

Tui thiệt không hiểu mạch suy nghĩ của tác giả lun đó. 2 nam phụ đáng thương là A Diệu và A Viêm đến cuối cùng vẫn lẻ loi. Nhất là A Diệu, tốt với thụ biết bao nhưng cuối cùng chỉ có thể làm “anh trai mưa” thôi.

Tui đọc biết bao nhiu bộ đam rồi, nhưng bộ này làm tui tức sôi gan ở chỗ mà tìm người thế thân này nọ. Một vài bộ truyện cũng motip tương tự như này, đó là công tự quyết định, sẵn sàng làm thụ buồn chỉ vì “sợ em ấy lo”. Ô hay, vậy lúc con ngta có mang mày dẫn gái đến trước mặt vợ dù biết là giả mà cho rằng điều đó tốt đó hả?

Trên đây là đôi dòng suy nghĩ của mị, ý kiến cá nhân thôi nhé 😘😘

6 Comments

  1. Hình như đọc rv thấy quên quên mà tui cũng cmt như vầy, đm đọc mà khó chịu vc, nhất là tính cách ông thụ đó, và thêm cái nữa là tên gì đâu mà nhiều muốn chết, đọc mà ko nhớ nỗi ai vs ai, đọc gần 50c là drop nhưng lướt đoạn sao là nóng máu tội hai anh nam phụ vl, hào quang của thụ bao trùm khắp thiên hạ à, đm thương hai anh kia

  2. Vãi nồi . Tui định nhảy hố thì thấy kì kì ms đọc review của chủ nhà . Cảm ơn chủ nhà quá chừng luôn . Cỡ mà tui đọc chắc tui cũng ói máu , cảm ơn chủ nhà nhiều nhiều (づ ̄3 ̄)づ╭~

Trả lời Leslie [Tập Đoàn Cơm Nắm] Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *