Đam mỹ

[ĐOẢN] NẾU EM LÀ MỸ NHÂN NGƯ – 4

CHƯƠNG 4

TRUYỆN CỔ TÍCH CÓ THẬT KHÔNG?

12313871_134266820272398_9045137075872649736_n

Cuối cùng, Mộ Thần đã cảm nhận được đau đớn mà trước đây Mộc Hiên phải chịu là như thế nào rồi. Thì ra cái cảm giác đau đớn sau khi tỉnh dậy thấy người mình yêu nhất lại không hề nhớ gì về mình mà mình không cách nào làm cho người ấy hiểu chính là như vậy.

“Hiên nhi, thì ra lúc ấy em đau đến thế này, anh là kẻ khốn nạn, vô cùng khốn nạn!”

Từ lúc tỉnh dậy đến giờ, Mộc Hiên luôn tỏ ra lạnh nhạt với Mộ Thần. Có lẽ việc mất đi trí nhớ đã làm cậu cực kỳ hoảng sợ. Cậu không giống anh, anh có thể bình tĩnh vượt qua còn cậu lại sợ phải đối diện với nó. Càng cố gắng nghĩ, đầu cậu lại càng đau. Mộ Thần cũng không dám nhắc nhiều về chuyện cũ, anh sợ cậu lại khó chịu thêm. 

Nam nhân trước mặt luôn lo lắng và chăm sóc cho cậu trong suốt thời gian cậu nằm bệnh viện. Sau khi về nhà, anh lại càng quan tâm và chăm sóc cậu hơn. Anh nói anh là ông xã của cậu nhưng một chút cảm giác cậu cũng không có. Trong thâm tâm cậu luôn có một hình bóng của một người. Cậu không biết người này là ai nhưng mỗi khi nghĩ đến tim cậu lại thổn thức như thể người đó sinh ra là để ở bên cậu.

Càng nghĩ đến người đó cậu lại cảm thấy có lỗi với Mộ Thần. Anh lo lắng quan tâm cậu nhưng cậu lại không thể đáp lại tình cảm của anh bởi trong lòng cậu chỉ có người đó. Cậu chỉ nhớ được người này đã làm tổn thương cậu rất nhưng cậu lại không thể nào yêu anh.

“Thần ca ca, anh đừng quan tâm em nhiều như thế nữa” Từ sau khi mất trí nhớ, Mộc Hiên vẫn luôn gọi anh là Thần ca ca.

“Hiên nhi, em là người mà anh yêu nhất, anh không thể không quan tâm em”

“Nhưng em, em, em không đáng để anh quan tâm”

“Em xứng đáng được hơn thế nữa bởi vì đó là những gì thuộc về em và cũng chỉ em mới có đặc quyền như thế”

“Em, em không thể đáp lại tình cảm của anh”

“Vì sao?”

“Em, em có người trong lòng”

“Là ai?” Nghe Mộc Hiên nói, Mộ Thần vừa ngạc nhiên lại vừa đau lòng. Từ lúc xuất viện đến nay, chỉ có anh là người duy nhất ở bên cạnh cậucậu. Vậy thì cái người mà cậu nói xuất hiện vào lúc nào?

“Em, em không biết nữa. Em chỉ biết một điều là khi nghĩ đến người đó tim em rất đau. Thế nhưng dù có đau đến mức nào đi nữa thì em cũng không thể ngừng yêu được. Em xin lỗi anh, Thần ca ca”

“Nếu anh nói người làm em đau lòng là anh thì sao?”

“Không có khả năng đó. Anh rất tốt với em, anh dịu dàng, anh luôn quan tâm em, anh không thể nào là người đó được”

“Hiên nhi, anh…”

Mộc Hiên nói đúng. Chính bởi vì anh quá tốt với cậu nên đã khiến cậu không thể tin người ba năm trước đã tàn nhẫn bỏ rơi cậu là anh. Anh làm tổn thương cậu nhưng lại muốn cậu tha thứ. Anh tốt với cậu nhưng lại muốn cậu thừa nhận kẻ khốn nạn trong lòng cậu kia là mình. Giờ anh đã hiểu cái cảm giác ngày xưa của Mộc Hiên, cái cảm giác yêu người ta nhưng chỉ có thể lẳng lặng mà giữ trong lòng vì người đó lại yêu người khác dù kẻ đó cũng chính là bản thân anh.

Trong lòng Mộc Hiên cảm thấy rất mâu thuẫn, một mặt cậu muốn chấp nhận tình cảm này, mặt khác cậu lại muốn buông xuôi tất cả và bỏ đi thật xa. Trong lòng Mộ Thần cũng rất mâu thuẫn, một bên anh muốn Mộc Hiên mãi mãi không nhớ lại để cậu có thể quên hết đau khổ dù không thể chấp nhận tình cảm hiện tại của anh, một bên lại muốn cậu nhớ lại để nhận ra người đã làm cậu đau khổ chính là mình và sẽ tiếp tục yêu anh.

Một buổi sáng thức dậy, Mộ Thần trở nên hoảng loạn khi không thấy Mộc Hiên đâu. Anh tìm khắp căn nhà, thậm chí là gọi về gia đình nhưng không ai biết cậu đi đâu cả. Trên bàn ăn, trong nhà bếp chỉ còn lại chiếc nhẫn và tờ giấy với vẻn vẹn vài chữ: “Thần ca ca, xin lỗi anh vì em không đủ can đảm để đối mặt với mọi chuyện. Em muốn bình tâm suy nghĩ về tất cả mọi thứ. Anh không cần lo cho em, em chỉ đi du lịch một thời gian mà thôi. Hẹn gặp lại”

“Hiên nhi, em đang ở đâu? Tại sao em lại rời xa anh? Hiên nhi…”

Mộc Hiên có thể đi đâu? Điều này Mộ Thần không thể biết được. Trước đây, cậu thuộc tuýp người thích ở nhà, thích nghe nhạc, đọc sách, cậu rất ít khi ra ngoài nên bây giờ khi Mộc Hiên nói đi du lịch, anh cũng không thể đoán ra được là cậu đi đâu.

Mộ Thần giống như một con ngựa đứt cương chạy khắp mọi nơi để hỏi ra tung tích của Mộc Hiên. Thế nhưng, cứ như là cậu bốc hơi khỏi đất nước này vậy, ngay cả một chút tin tức cũng không có.

Hôm ấy, trong lúc dọn dẹp đồ đạc, anh vô tình tìm thấy quyển album của hai người. Trong album có một tấm hình cả hai đang ngồi ngắm sao trên đỉnh núi. Trên tấm hình có chữ viết của Mộc Hiên: “Sau này nhất định chúng ta sẽ đến Na Uy cùng ngắm cực quang nhé”

“Na Uy? Đúng rồi, từ bé ước mơ của Mộc Hiên là được đến Na Uy để ngắm cực quang, vậy chắc chắn là em ấy đã đi đến đó”

Nói rồi anh tức tốc bay sang Na Uy để đi tìm cậu.

“Địa điểm ngắm cực quang tốt nhất là thành phố X, Hiên nhi chỉ có thể đi đến đó mà thôi”

Khi đến được thành phố X, Mộ Thần hỏi thăm từng khách sạn để xem cậu đang ở đâu. Cuối cùng, khi đi đến một thị trấn nhỏ, anh cũng đã tìm được cậu. Chỉ mới vài tháng không gặp mà cậu dường như gầy đi nhiều, chiếc cổ cao gầy kia nay dường như lại càng mảnh khảnh hơn, gương mặt cậu trông rất mệt mỏi, ánh mắt cậu hoang mang và đau khổ. Cậu có lẽ đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện đã xảy ra trước đây…

Mộc Hiên đang đứng trước một nhà thờ nhỏ trong thị trấn, gương mặt cậu hiện lên ưu thương nhàn nhạt. Trong đầu cậu chợt hiện một hình ảnh đau lòng, đó là ngày cưới của Mộ Thần với Hướng Thoại, hai người đang trao nhẫn cưới cho nhau trong lễ đường nhà thờ…

Trong khoảng thời gian này, những ký ức trong suốt 3 năm lâu lâu cũng chợt hiện về trong đầu cậu. Hình ảnh của nam nhân bí ẩn trong trái tim cậu và Mộ Thần càng ngày càng hòa làm một. Điều này khiến cậu càng đau lòng hơn. Nếu thật sự người đó là Mộ Thần thì cậu sẽ làm sao? Lỡ như một mai tỉnh dậy lại mất đi anh thì cậu phải làm gì đây? 

Một giọt rồi hai giọt, từng giọt nước mắt lăn trên má cậu. Ký ức ngày hôm ấy hiện về rõ mồn một khi cậu nhìn thẳng vào lễ đường. Cậu đau. Cậu đã nhận ra anh cũng chính là người đã khiến cậu đau, anh khiến tim cậu tan nát. Cậu phải làm gì đây? Cậu không muốn trở về để đối mặt với anh…

Đứng cách đó không xa, Mộ Thần đã thấy cậu đang nhìn vào lễ đường và khóc. Anh biết có thể Mộc Hiên đã nhớ lại được chuyện cũ. Nhẹ bước lại gần, anh nghe cậu nói rất nhỏ, âm thanh vừa dịu dàng lại vừa đau đớn: “Thần… Em nhớ anh lắm. Vì sao em vẫn cứ nhớ anh dù anh là người đã làm cho em rất đau lòng?”

Vừa dứt lời, cậu thấy một vòng tay ấm áp ôm mình từ phía sau. Mùi hương quen thuộc cùng với hơi thở ấm áp này đều là của Mộ Thần, Mộ Thần mà cậu yêu nhất và cũng là người khiến cậu đau lòng nhất.

“Hiên nhi…” Anh chỉ có thể gọi tên cậu như thế rồi sau đó anh lại im lặng. Anh không biết nên nói thế nào với cậu. Xoay người cậu lại, anh siết chặt vòng tay mình ôm lấy cậu như thể nếu anh nới lỏng tay ra thì cậu sẽ lại chạy khỏi anh và rời xa anh mãi mãi. 

“Hiên nhi, hãy tha thứ cho anh. Anh biết dù có làm thế nào thì anh cũng không thể chuộc lại những đau đớn mà anh đã gây ra cho em. Nhưng xin em hãy tin anh, tin anh thêm một lần nữa. Anh nhất định, nhất định sẽ không buông tay em ra, không để cho em phải đau đớn nữa. Hiên nhi, xin em, hãy cho anh một cơ hội, một cơ hội để chúng ta được bắt đầu lại một lần nữa, có được không? 

“Thần… em”

– Hiên nhi, em không cần nói gì hết, anh hiểu. Anh sẽ không dùng lời nói mà anh sẽ dùng hành động để chứng minh cho em thấy. Nếu hiện giờ em không tin thì anh sẽ dùng cả cuộc đời anh để chứng minh cho em thấy. Xin Chúa làm chứng cho lời thề của anh. Xin em, một lần nữa, hãy gả cho anh có được không? Hãy để anh được ở bên em và xoa dịu những đau đớn mà anh đã gây ra cho em có được không?” Vừa nói anh vừa quỳ một chân xuống và lấy chiếc hộp bằng nhung màu tím trong túi ra. Mộ Thần mở hộp, bên trong là cặp nhẫn cưới trước kia của hai người.

Khung cảnh trước mắt cậu nhòe đi vì nước mắt nhưng không phải là nước mắt đau buồn mà là nước mắt hạnh phúc. Cuối cùng, anh cũng trở về bên cậu và cũng sẽ chỉ thuộc về một mình cậu, từ nay về sau mãi mãi là như thế. Lấy tay che miệng ngăn không cho tiếng khóc vang lên, cậu nhẹ nhàng gật đầu.

Mộ Thần cảm thấy lâng lâng trong lòng. Cuối cùng cậu đã chịu tha thứ cho anh và đồng ý trờ về bên anh. Anh kéo tay cậu đi vào trong nhà thờ và cả hai cùng quỳ xuống trước tượng Chúa linh thiêng. Anh nói:

“Lần trước khi kết hôn chúng ta không đến nhà thờ làm lễ. Lần này, trước Chúa, anh, Mộ Thần, xin thề, đời này, kiếp này và cả những kiếp sau, dù trải qua bao nhiêu sóng gió, tình cảm anh giành cho Mộc Hiên không bao giờ thay đổi, vĩnh kết đồng tâm” Nói rồi anh đeo nhẫn vào tay cậu.

“Em, Mộc Hiên, cũng xin thề, đời này, kiếp này, và cả những kiếp sau, trải qua bao nhiêu luân hồi, tình cảm em giành cho Mộ Thần không bao giờ thay đổi, vĩnh kết đồng tâm” Và cậu cũng đeo nhẫn cho anh.

Hai người kết thúc nghi thức bằng một nụ hôn thật sâu, nụ hôn sau bao ngày nhớ nhung và xa cách. Nụ hôn kéo dài đến khi cả hai dường như không còn dưỡng khí mới miễn cưỡng buông ra.

“Hiên nhi, anh yêu em. Nhất định chúng ta phải hạnh phúc bên nhau, nhất định như thế”

“Thần… em cũng yêu anh, chúng ta chắc chắn phải hạnh phúc, em sẽ cố gắng tin anh thêm một lần nữa. Em chấp nhận cược tất cả những gì em có”

“Hiên nhi, nếu đã đến đây rồi thì chúng ta cùng đi ngắm cực quang nhé! 

“Được, chúng ta đi thôi, nhưng mà ông xã…”

“Sao vậy bảo bối?”

“Chân em mỏi quá, không đi nổi nữa”

“Được, lên đây anh cõng em. Bà xã, leo lên đi”

“Vâng, ông xã”

“Ông xã, anh có mệt không? Hay là chúng ta nghí một lát nha”

“Không cần, anh không mệt, được cõng em là vinh hạnh của anh. Từ giờ anh sẽ cõng em, cho đến khi em không muốn anh cõng nữa mới thôi”

“Ông xã, em yêu anh nhất, yêu anh yêu anh yêu anh nhất…”

“Anh cũng yêu em, bảo bối”

— Hoàn chính văn —

P/s: còn một ngoại truyện nhỏ về hai người nữa nhé ^^!

2 Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *